Dư Noãn Noãn xoay định chạy cổng lớn, thì suýt chút nữa đụng Cố Mặc.
Cố Mặc phồng má Dư Noãn Noãn: "Noãn Bảo, nãy đang chuyện với em mà!"
Tại trả lời bé, mà rằng chạy mất?
Dư Noãn Noãn ngượng ngùng thè lưỡi: "Em xin mà. Anh ơi, em tưởng em hoa mắt!"
Cô bé chỉ là dám tin Cố Mặc sang sớm như , nên xem giờ, xem dậy muộn .
Sự thật chứng minh, nếu trường hợp đặc biệt, cô bé sẽ dậy muộn, chỉ là Cố Mặc sang sớm mà thôi.
Thấy Cố Mặc cứ chằm chằm gì, Dư Noãn Noãn liền mỉm với bé.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nở nụ rạng rỡ, ánh nắng ban mai chiếu rọi, ấm áp đến mức khiến trái tim cũng tan chảy.
"Anh ơi, ăn cơm ?"
Cố Mặc lắc đầu: "Chưa."
Dư Noãn Noãn phía Cố Mặc, thấy Tần Nguyệt Lan , liền hỏi tiếp: "Anh ơi, cùng ai đến thế?"
Không thể nào là Cố Mặc tự bộ sang đây đúng ?
Cho dù là ở trong làng, cách từ nhà Cố Mặc đến đây cũng hề ngắn, Tần Nguyệt Lan và Cố Kiến Quốc chắc chắn sẽ yên tâm để Cố Mặc một .
Dư Noãn Noãn đang nghĩ ngợi, thì thấy Cố Mặc giơ tay chỉ về hướng nhà bếp: "Với !"
Dư Noãn Noãn về phía nhà bếp một cái, cửa bếp tuy khép hờ, nhưng qua cửa sổ thể thấy tình hình bên trong, Tần Nguyệt Lan quả thực đang ở đó.
Xem , lúc cô bé chạy về phía nhà chính, Tần Nguyệt Lan bếp.
Dư Noãn Noãn định hỏi Cố Mặc sang sớm thế để gì, thì thấy Tần Nguyệt Lan từ trong bếp bước : "Đai Bảo, hôm nay con cứ chơi ngoan với Noãn Bảo nhé, chiều nay bố sẽ về sớm đón con, ?"
Cố Mặc gật đầu, ngoan ngoãn đáp ứng: "Vâng ạ!"
Tần Nguyệt Lan vẫy tay với Dư Noãn Noãn: "Noãn Bảo, thím đây nhé!"
Dư Noãn Noãn cũng giơ bàn tay nhỏ xíu lên vẫy vẫy: "Cháu chào thím ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-388-tai-sao-lai-khong-cho-anh-di-cung.html.]
Mãi đến khi Tần Nguyệt Lan bước khỏi cổng lớn, Dư Noãn Noãn mới hỏi Cố Mặc: "Anh ơi, thím thế?"
Sáng sớm tinh mơ đưa Cố Mặc sang đây, còn chiều mới đến đón, rõ ràng là việc ngoài !
Nếu đổi là những đứa trẻ bình thường khác, Dư Noãn Noãn sẽ hỏi nữa, dù hỏi chắc cũng chẳng rõ .
Cố Mặc thì khác, Dư Noãn Noãn , Cố Mặc chắc chắn thể rõ ràng.
"Đi nhà bà ngoại!"
"Nhà bà ngoại của á?"
"Ừm!"
Dư Noãn Noãn càng thấy kỳ lạ hơn: "Vậy tại cho cùng?"
"Vì đ.á.n.h !"
Nghe Cố Mặc , Dư Noãn Noãn suýt chút nữa sặc nước bọt của chính , vẻ mặt đầy kinh ngạc Cố Mặc: "Đánh... đ.á.n.h ? Đánh với ai cơ?"
"Không ! Không cho !"
Ngập ngừng một chút, Cố Mặc bồi thêm một câu: "Đi sẽ !"
Dư Noãn Noãn: "..."
Câu vẻ chẳng vấn đề gì.
rốt cuộc là đ.á.n.h với ai chứ?
Chuyện đ.á.n.h với ai, Dư Noãn Noãn và Cố Mặc tạm thời đừng hòng .
Sau khi ăn sáng xong, Hứa Thục Hoa liền bảo Dư Hải dẫn sân đào củ cải.
Người lớn tuổi thường thích , củ cải chính là nhân sâm nhỏ, càng câu mùa đông ăn củ cải mùa hè ăn gừng.
Nên mỗi năm đến tầm , đều đào một phần củ cải ruộng lên, thành củ cải muối.
Có nhiều cách muối củ cải, nguyên liệu mỗi nhà dùng khác , cách khác , hương vị củ cải muối cuối cùng cũng sẽ khác .