Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 395: Để Ngày Mai Còn Cho Noãn Bảo Xem Chứ

Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:38:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Noãn Bảo một đôi găng tay, nghĩ chắc con bé lúc tuyết rơi thì đeo đắp tuyết, tìm xem dùng cái gì cho con bé một đôi thì hơn."

 

Hứa Thục Hoa , động tác tay cũng dừng .

 

Vải vóc bình thường và len chắc chắn là , những thứ đó đều chống nước, chơi tuyết một lát e là ướt sũng mất.

 

Hứa Thục Hoa tìm xem loại vải nào chống nước mềm mại .

 

Cứng quá chắc chắn cũng , tay Dư Noãn Noãn quá nhỏ, găng tay bằng vải quá cứng, con bé đeo e là ngón tay cũng chẳng cử động linh hoạt , càng đừng đến chuyện đắp tuyết.

 

Chỉ là lục lọi nửa ngày, Hứa Thục Hoa cũng tìm mảnh vải nào ưng ý.

 

Thấy Hứa Thục Hoa bưng một rổ nhỏ đựng vải vụn và len giường chọn tới chọn lui, Dư Chấn Dân cũng nhích , đối diện Hứa Thục Hoa.

 

Dư Chấn Dân đống vải vóc bên trong, suy nghĩ một chút : "Hay là, bà loại hai lớp , bên trong lót một lớp vải dầu, thứ chống nước giữ ấm."

 

Lúc lời , Dư Chấn Dân dùng giọng điệu thăm dò, còn chút dè dặt.

 

thì, trồng trọt ông rành, chứ chuyện may vá quần áo găng tay , ông là kẻ ngoại đạo.

 

Nhỡ chủ ý đưa , Hứa Thục Hoa mắng cho một trận...

 

Dư Chấn Dân đang nghĩ ngợi, thì cảm thấy cánh tay ai đó vỗ mạnh một cái.

 

Ngẩng đầu Hứa Thục Hoa, liền thấy Hứa Thục Hoa tít cả mắt, khuôn mặt cũng nở hoa: "Ông lão nhà họ Dư, ông đấy! Sao nghĩ cách nhỉ! Chủ ý đấy, cứ theo lời ông !"

 

Hứa Thục Hoa , lập tức bắt đầu cắt may.

 

Tay Dư Noãn Noãn kích cỡ bao nhiêu, Hứa Thục Hoa sớm nắm rõ trong lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-395-de-ngay-mai-con-cho-noan-bao-xem-chu.html.]

Đợi cắt xong vải, Hứa Thục Hoa định dậy ngoài tìm vải dầu, thì Dư Chấn Dân cản : "Đêm hôm khuya khoắt thế , buổi tối trời rét căm căm, bà thể để ngày mai hẵng tìm ? Dù cũng cắt xong , chẳng chỉ là khâu với thôi ? Có gì mà vội?"

 

" chẳng mau ch.óng xong, để ngày mai còn cho Noãn Bảo xem chứ ?"

 

"Thế ngày mai bà dậy sớm một chút ? Dù bây giờ Noãn Bảo cũng dậy muộn, khi con bé dậy bà chắc chắn xong !"

 

Hứa Thục Hoa suy nghĩ một chút, cảm thấy Dư Chấn Dân cũng đúng, liền đồng ý.

 

Trời lạnh , buổi sáng Dư Noãn Noãn dậy sớm như nữa, nào cũng đợi trời sáng rõ mới tỉnh.

 

Mùa hè lúc trời sáng rõ, thể mới hơn sáu giờ.

 

Mùa đông lúc trời sáng rõ, sớm thì thể là hơn bảy giờ, nếu gặp hôm thời tiết , thể là tám chín giờ.

 

Dư Noãn Noãn dậy muộn như , Hứa Thục Hoa cứ theo giờ giấc bình thường mà thức dậy, cũng thể xong găng tay khi Dư Noãn Noãn thức giấc.

 

Nghĩ , Hứa Thục Hoa cũng chẳng vội nữa, đặt đồ lên bàn, chuẩn ngủ.

 

Thấy bà định ngủ, Dư Chấn Dân gọi giật : "Mảnh đất hoang đó cũng dọn dẹp xong , chuyện sang năm bà tính toán thế nào?"

 

Nghe Dư Chấn Dân hỏi , Hứa Thục Hoa kỳ lạ ông: "Còn tính toán thế nào nữa? Trước đó chẳng với ông ?"

 

" , nhưng chuyện cây giống..."

 

"Chuyện đó ông cần lo, đợi giêng, bảo thằng tư thuê một chiếc xe tải lớn, chở một chuyến là về hết."

 

Hứa Thục Hoa thì đơn giản, nhưng Dư Chấn Dân lập tức hiểu ý của bà là gì.

 

Tuy ông cảm thấy cách của Hứa Thục Hoa vẻ mạo hiểm, nhưng quả thực nghĩ cách nào hơn, đành ngầm đồng ý.

 

 

Loading...