Nghe Dư Noãn Noãn , trái tim Trần càng như tan chảy: “Sẽ lãng phí , bà ngoại thể ăn giúp cháu mà!”
Dư Noãn Noãn nhíu đôi lông mày nhỏ Trần: “ cái nước bọt của Noãn Bảo ạ!”
Nói , bàn tay nhỏ xíu của Dư Noãn Noãn thò trong túi, lấy một miếng sô-cô-la đồng tiền vàng, đưa cho Trần: “Bà ngoại ăn cái ạ!”
Mẹ Trần nhận lấy miếng sô-cô-la, nhét túi nhỏ của Dư Noãn Noãn: “Bà ngoại ăn, để dành hết cho Noãn Bảo! Kẹo Đại Bạch Thố cũng để dành cho Noãn Bảo!”
Trần Xảo Cầm và Dư Hải cất đồ sang một bên xong, bước cạnh Trần: “Mẹ, bố con với chị ạ?”
“Bố con ngoài dạo , tin hai đứa đến, chắc chắn lát nữa sẽ về ngay. Anh chị con đưa bọn trẻ lên huyện , buổi trưa chắc chắn sẽ về.”
Mẹ Trần dứt lời, ngoài sân vang lên tiếng chuyện.
Giọng đầy nội lực, tuổi tác vẻ xấp xỉ Dư Chấn Dân, Dư Noãn Noãn liền , chắc chắn là bố Trần về, nên cửa, lúc thấy bước , liền ngọt ngào gọi một tiếng: “Ông ngoại!”
Cố Mặc liếc Dư Noãn Noãn một cái, cũng hùa theo gọi một tiếng.
Chỉ là kẹo sữa trong miệng bé vẫn ăn xong, nên tiếng gọi ngọng nghịu.
Bố Trần bước nhà, hai tiếng "ông ngoại" liên tiếp gọi cho sững sờ tại chỗ.
Đương nhiên ông tin Trần Xảo Cầm đưa chồng con về, lúc mới vội vã chạy về.
bố Trần nghĩ, cháu gái ngoại từng gặp , chừng sẽ sợ lạ, lẽ dỗ dành một chút mới con bé gọi ông ngoại.
Ai ngờ mới bước qua cửa, liên tiếp thấy hai tiếng ông ngoại.
Bố Trần đầu tiên là ngẩn , đó là mừng rỡ, bước nhanh tới mấy bước, trực tiếp bế bổng Dư Noãn Noãn lên: “Đây là cháu gái ngoại của ông ! Trông xinh xắn quá! Xinh y như cháu hồi bé !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-401-tinh-tinh-lao-ngoan-dong.html.]
Tuổi của bố Trần trông xấp xỉ Dư Chấn Dân, nhưng mép bố Trần để râu.
Bộ râu đen nhánh, cứ rung rinh theo từng nhịp ông chuyện, trông vẻ buồn .
Dư Noãn Noãn vươn bàn tay nhỏ xíu sờ sờ râu của bố Trần: “Ông ngoại, ông để râu ạ?”
Rõ ràng tuổi vẫn lớn lắm, bây giờ bắt đầu để râu ?
Bố Trần kịp lên tiếng, Trần : “Ông ngoại cháu , ông học theo mấy học vấn đấy! Bảo là học vấn thích để râu.”
Dư Noãn Noãn: “...”
Vậy dứt khoát đeo thêm cặp kính?
Như thế chẳng giống học vấn hơn ?
Trong lòng tuy nghĩ , nhưng Dư Noãn Noãn , cô bé chỉ cảm thấy bố Trần là một khá thú vị.
Bố Trần vuốt vuốt râu của , hỏi Dư Noãn Noãn: “Noãn Bảo , cháu thấy ông ngoại để râu ?”
Dư Noãn Noãn ngửa một chút, nghiêm túc chằm chằm bố Trần một lúc lâu, lúc mới đáp: “Trông già ạ.”
Bố Trần: “... Cái con bé ! Cháu thế nào là già ? Còn kêu trông già!”
Miệng thì , nhưng trong lòng bố Trần bắt đầu lên kế hoạch, tối nay sẽ cạo sạch bộ râu .
Tuổi của bố Trần tuy đặt ở đó, nhưng ông tính tình của một lão ngoan đồng, thích chuyện phiếm với trẻ con, kéo Dư Noãn Noãn và Cố Mặc mãi thôi, cộng thêm một Dư Hải cũng thích , bốn trò chuyện rôm rả đến mức khác xen nổi.
Mẹ Trần thấy , dứt khoát kéo Trần Xảo Cầm dậy, hai cùng phòng trong.