Thập Niên 80 Theo Quân: Đại Tiểu Thư Nhận Nhầm Chồng Rồi Bị Hôn Khóc - Chương 128: Một Đêm Không Ngủ

Cập nhật lúc: 2026-03-29 21:19:04
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng thở dài của Tô Chiêu Chiêu, khiến Hứa Gia Minh cảm thấy đáng yêu vô cùng.

 

Hắn khẽ một tiếng.

 

“Chiêu Chiêu, em suy nghĩ kỹ , cho em ba ngày thời gian? Cân nhắc một chút, thế nào?”

 

“Em gái cũng , em và con bé là bạn bè ? Đến Thâm Thành, em gì thì , Gia Hân cũng sẽ cùng em, em sẽ cảm thấy cô đơn .”

 

Hứa Gia Minh đồng thời cảm thấy, cô gái xinh như Tô Chiêu Chiêu, là thuộc về thành phố lớn, nuôi dưỡng ở trong thành phố.

 

Chứ ở Tây Bắc, nơi hoang vu hẻo lánh, gió cát lớn.

 

Đóa hoa kiều diễm như cô, ở trong cảnh đó, chỉ sẽ ngày càng héo úa thôi đúng ?

 

Hắn thưởng thức tất cả cái thế giới , thích tất cả sự hảo.

Mộng Vân Thường

 

Hắn cũng dám nghĩ, Tô Chiêu Chiêu ở trong cảnh như , sinh tồn như thế nào.

 

Quá đáng tiếc.

 

Đôi mắt đen của Tạ Hoài Tranh nheo , nhịn hết nổi .

 

“Hứa Gia Minh, nộp đơn xin kết hôn với Chiêu Chiêu lên , phê duyệt sẽ trong vài ngày tới, , hành vi của , phương diện pháp luật là phá hoại quân hôn.”

 

Trước đó nhắc tới chuyện , chỉ là vì cảm thấy Hứa Gia Minh cứu Tô Chiêu Chiêu.

 

Nên chuyện nghiêm túc như .

 

Hứa Gia Minh, dường như chút đằng chân lân đằng đầu .

 

Hứa Gia Minh lời của Tạ Hoài Tranh, khỏi một cái: “Vậy bắt .”

 

Cơ mặt khuôn mặt căng thẳng của Tạ Hoài Tranh giật giật, Hứa Gia Minh là một kẻ điên?

 

Tô Chiêu Chiêu cũng chút cạn lời, đó, cô với Hứa Gia Minh: “Hứa Gia Minh, đừng đùa nữa, là vị hôn thê của Hoài Tranh, sắp kết hôn với .”

 

Hứa Gia Minh những lời của Tô Chiêu Chiêu, nụ mặt nhạt .

 

Rõ ràng thể cạnh tranh với Tạ Hoài Tranh, nhưng mà, Tô Chiêu Chiêu thích Tạ Hoài Tranh.

 

Cho nên, cũng chẳng chút biện pháp nào.

 

Ăn xong, Tô Chiêu Chiêu với Tạ Hoài Tranh: “Chúng về thôi.”

 

Có điều, về bằng cách nào?

 

Vẫn là tàu hỏa ?

 

Đang suy nghĩ, một chiếc xe dừng mặt bọn họ.

 

Tiêu Viễn Minh từ ghế lái thò đầu , với Tô Chiêu Chiêu: “Chị dâu, quá , chị , bọn em cũng yên tâm.”

 

Tối hôm qua, bọn họ đều chợp mắt bao nhiêu.

 

Đặc biệt là Doanh trưởng, giống như phát điên .

 

Cậu liếc Tạ Hoài Tranh, sắc mặt Tạ Hoài Tranh trông cũng coi như bình thường, nhưng Tiêu Viễn Minh thể cảm nhận sự mệt mỏi của .

 

Sự mệt mỏi của Tạ Hoài Tranh, kỹ thì căn bản .

 

Bởi vì đặc biệt giỏi che giấu bản , sẽ dễ dàng để khác .

 

Tiêu Viễn Minh cùng thực hiện nhiệm vụ vài , cũng quen thuộc với Tạ Hoài Tranh , , lúc chút mệt mỏi.

 

“Lên xe.” Tạ Hoài Tranh mở cửa xe, để Tô Chiêu Chiêu lên, cũng lên xe.

 

Hứa Gia Minh cũng theo qua đó, Tạ Hoài Tranh với Tiêu Viễn Minh: “Khóa cửa xe.”

 

Tiêu Viễn Minh nhanh khóa cửa xe .

 

Hứa Gia Minh ngẩn , đó, lạnh một tiếng: “Tạ Doanh trưởng, thật nhỏ mọn a? cùng đường với các về ?”

 

“Cậu nên về Thâm Thành, chứ theo chúng .” Tạ Hoài Tranh xong, liền bảo Tiêu Viễn Minh: “Lái xe .”

 

Xe nhanh chạy , Hứa Gia Minh tại chỗ, theo chiếc xe rời , sự ôn hòa mặt bộ đều biến mất thấy nữa.

 

Chỉ còn một mảnh băng lạnh.

 

Quả nhiên, giữ , những thứ thích, bộ đều giữ a.

 

Nhớ tới sự tiếp xúc mật với Tô Chiêu Chiêu ngày hôm qua, ch.óp mũi , dường như vẫn còn vương vấn mùi hương hoa nhài thanh mát cô.

 

Rất thơm, khiến thực sự khó mà quên .

 

Đáng tiếc, đó là cuối cùng, ngửi thấy mùi hương đó ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-theo-quan-dai-tieu-thu-nhan-nham-chong-roi-bi-hon-khoc/chuong-128-mot-dem-khong-ngu.html.]

Xe rời , ngón tay Tô Chiêu Chiêu chọc chọc Tạ Hoài Tranh: “Đừng giận nữa mà.”

 

“Anh giận.”

 

Giọng cứng ngắc của đàn ông vang lên, chút cảm xúc, nhưng mà, Tô Chiêu Chiêu thể sự tủi của .

 

Giống như một chú ch.ó bự đang tranh sủng .

 

Tô Chiêu Chiêu nhịn bật : “Em chỉ là cảm ơn cứu em thôi, nhưng mà, mới là vị hôn phu của em.”

 

Có điều, cô cũng , ân tình của Hứa Gia Minh cũng dễ trả a.

 

cảm ơn, cô lấy báo đáp, cho nên, cô trả nổi.

 

Tạ Hoài Tranh lời của Tô Chiêu Chiêu, dường như cuối cùng cũng yên tâm.

 

Anh tựa đầu vai Tô Chiêu Chiêu: “Em đừng lo, ân tình em nợ , chính là nợ , đến lúc đó trả cũng giống thôi.”

 

Người đàn ông dường như lúc cô đang nghĩ gì, trong lời đều mang theo vài phần an ủi.

 

Tô Chiêu Chiêu cũng còn hoảng loạn như lúc đầu nữa.

 

“Nói cũng , đừng cậy mạnh nha, thì chúng nghĩ cách khác, ngày thường huấn luyện hẳn là vất vả , em hy vọng vì trả ân tình cho khổ .”

 

Cái ân tình Tạ gia , ân tình gì chứ?

 

Tô Chiêu Chiêu , nhưng cô chút lo lắng là Tạ Hoài Tranh tự chủ trương, đến lúc đó một gánh vác, mệt mỏi.

 

“Ừ, yên tâm Chiêu Chiêu, mệt, ngủ một lát đây.” Tạ Hoài Tranh thấp giọng .

 

Tô Chiêu Chiêu đầu, mái tóc húi cua đen nhánh của đàn ông, ngắn ngủn, sắc bén, giống như con nhím .

 

chút dùng tay chạm một cái.

 

Rất nhanh, cô liền thấy tiếng hít thở trầm của Tạ Hoài Tranh vang lên.

 

Anh cũng mệt a.

 

Cô vươn tay, cẩn thận từng li từng tí chạm tóc một cái, cũng khá đ.â.m tay.

 

Tiêu Viễn Minh ở phía lái xe, nhỏ giọng với Tô Chiêu Chiêu: “Tranh ca đại khái là cả đêm qua chợp mắt, vẫn luôn tìm chị.”

 

Tiêu Viễn Minh đều cảm thấy ngay từ đầu hiểu lầm Tạ Hoài Tranh .

 

Rõ ràng Tạ Hoài Tranh để ý Tô Chiêu Chiêu như , thế mà bởi vì lúc đầu tỏ lạnh nhạt với Tô Chiêu Chiêu mà thành kiến với .

 

qua hết đến khác, Tiêu Viễn Minh sớm , Tạ Hoài Tranh đối với Tô Chiêu Chiêu là thật lòng thật .

 

Tô Chiêu Chiêu ừ một tiếng: “ mà.”

 

Hôm nay thấy , liền thấy mắt đều vằn đầy tơ m.á.u, hơn nữa, sắc mặt cũng bằng ngày thường.

 

Vừa , Tạ Hoài Tranh chắc chắn thức trắng một đêm.

 

Vì tìm cô a.

 

Cô thật là, luôn gặp một chuyện rắc rối, khiến Tạ Hoài Tranh lo lắng.

 

Cô nghĩ, vẫn là ít thành phố một chút , cô quyết định bán một chút đồ khác biệt .

 

Nâng cao đơn giá, coi các quân tẩu trong khu gia thuộc là tiêu dùng là .

 

Tô Chiêu Chiêu cảm thấy, các chị chắc chắn cũng sẽ thích sản phẩm cô bán.

 

Lái xe hơn một tiếng đồng hồ, mới về tới nhà khách.

 

Xe dừng bao lâu, Tạ Hoài Tranh liền tỉnh.

 

Lúc tỉnh , trong mắt một khoảnh khắc mờ mịt.

 

nhanh, liền trở nên tỉnh táo.

 

“Đến .” Tô Chiêu Chiêu với Tạ Hoài Tranh.

 

Tạ Hoài Tranh đầu về phía Tô Chiêu Chiêu: “Anh vẫn ngủ đủ.”

 

“Ký túc xá ồn quá, đoán chừng là ngủ .”

 

Giờ là buổi trưa, huấn luyện kết thúc, bọn họ cũng sẽ trở về nghỉ ngơi.

 

Tô Chiêu Chiêu như , nghĩ nghĩ, hỏi : “Vậy là, đến chỗ em ngủ?”

 

Phòng của cô ngược khá yên tĩnh, đặc biệt là gần đây hai bên trái đều , càng thấy tiếng động gì.

 

Tạ Hoài Tranh cong cong môi: “Được thôi.”

 

 

Loading...