Thập Niên 80 Theo Quân: Đại Tiểu Thư Nhận Nhầm Chồng Rồi Bị Hôn Khóc - Chương 270: Cuộc Gọi Từ Kinh Thành Và Ông Nội "fan Cứng"
Cập nhật lúc: 2026-03-29 21:23:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông cảm thấy tiếng Anh của Tô Chiêu Chiêu dạy , , cho dù là ông , thỉnh thoảng ngang qua lớp học của Tô Chiêu Chiêu, thấy biểu hiện tranh trả lời câu hỏi nhiệt tình của học sinh, ông cũng vô cùng an ủi.
Hơn nữa, ông hiểu tiếng Anh lắm, Tô Chiêu Chiêu giảng bài, cũng cảm thấy lợi nhiều.
Tô Chiêu Chiêu bằng cấp, nhưng mà, một giáo viên, đạt chuẩn.
Ông cảm thấy hiệu trưởng để Tô Chiêu Chiêu dạy học, là sự lựa chọn sáng suốt.
Cho dù là sinh viên nghiệp Đại học Tây Châu, cũng chắc thể dạy học như Tô Chiêu Chiêu.
Quá sinh động thú vị, cả một tiết học trôi qua, căn bản sẽ khiến cảm thấy khô khan tẻ nhạt.
Mà chuyện hiện tại , chủ nhiệm nghĩ ngợi một chút, vẫn cảm thấy hỏi ý kiến Tô Chiêu Chiêu.
Đại học Tây Châu?
Tô Chiêu Chiêu nghĩ đến Hứa Gia Hân, đúng , Hứa Gia Hân bây giờ cũng khai giảng , cũng , cô gặp cô ở đây nhỉ?
“Được ạ, vấn đề gì, nếu sẵn lòng cùng lên lớp, nghĩ, cũng sẽ nhàm chán, hơn nữa, còn thể học một kinh nghiệm từ họ.”
“Cô giáo Tô, cô khách sáo quá , phong cách dạy học của cô, nhiều giáo viên trường đều vô cùng ngưỡng mộ, còn tìm cơ hội dự giờ lớp cô đấy.”
Tô Chiêu Chiêu a một tiếng: “Thế thì khoa trương quá , thấy lợi hại gì .”
“Cô giáo Tô, cô khiêm tốn quá.” Chủ nhiệm .
Hai chuyện phiếm một lúc, Tô Chiêu Chiêu liền rời khỏi văn phòng.
Chuyện ảnh hưởng lớn đến cô, cô chỉ , buổi tối, Tạ Hoài Tranh rốt cuộc cô cái gì?
Cứ cảm thấy Tạ Hoài Tranh luôn úp úp mở mở!
Đến tối, ăn cơm xong, Tạ Hoài Tranh rửa bát, Tô Chiêu Chiêu bật tivi lên xem.
Tivi thời đại đều cổ lỗ sĩ, màn hình đen trắng, đài truyền hình bên trong cũng nhiều.
Tô Chiêu Chiêu tùy tiện tìm một bộ phim truyền hình xem.
Cho dù xem, để nó phát chút tiếng động, cũng .
Lúc , chuông điện thoại vang lên.
Tô Chiêu Chiêu dậy .
Đầu dây bên , truyền đến giọng của Hoàng Ký Cầm: “Chiêu Chiêu ?”
Tô Chiêu Chiêu một tiếng: “Mẹ ạ.”
“Thời gian , con vẫn khỏe chứ?” Hoàng Ký Cầm cũng là định kỳ cách một thời gian gọi điện thoại tới.
Trước vì chuyện Tạ Hoài Tranh nhận nhầm vị hôn thê, khiến ấn tượng của bà đối với Tô Chiêu Chiêu chút .
Lúc sự việc giải quyết, Thư Tuyết cũng thành cho Tô Chiêu Chiêu và Tạ Hoài Tranh, Hoàng Ký Cầm ngược chút ngại ngùng.
Rõ ràng lúc bà tiếp xúc với Tô Chiêu Chiêu, cũng thể cảm nhận Tô Chiêu Chiêu là một , nhưng tại , bà cứ đủ tin tưởng cô chứ?
Vậy mà nghi ngờ Tô Chiêu Chiêu dụng ý khác ngay khi chân tướng sự việc.
Mặc dù bà chất vấn Tô Chiêu Chiêu ngay mặt, nhưng, khi trong lòng bà nghĩ như , lúc đối với Tô Chiêu Chiêu chỉ còn một chút hổ thẹn.
“Con vẫn khỏe ạ, , Hoài Tranh cũng , đang rửa bát, cần con gọi ạ?”
“Không cần cần, chuyện với con .” Hoàng Ký Cầm , trong tiếng , kìm mang theo vài phần gượng gạo.
“Chiêu Chiêu, con cũng chuyện các con nhận nhầm chứ?”
Thư Tuyết qua đó , Tô Chiêu Chiêu chắc chắn .
“Con ạ.” Tô Chiêu Chiêu .
“Con xem, chuyện cũng khá duyên phận ?” Hoàng Ký Cầm gượng một tiếng, “Sự nhầm lẫn , ngược tình cảm của con và Hoài Tranh như , nếu là con bé Thư Tuyết, ước chừng tình cảm bằng các con .”
“Không giả thiết ạ.” Tô Chiêu Chiêu cũng lên, “Chung quy hiện tại, con chính là đang ở bên Tạ Hoài Tranh. Con cũng , nếu Thư Tuyết ở bên Tạ Hoài Tranh, sẽ là dáng vẻ gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-theo-quan-dai-tieu-thu-nhan-nham-chong-roi-bi-hon-khoc/chuong-270-cuoc-goi-tu-kinh-thanh-va-ong-noi-fan-cung.html.]
Tô Chiêu Chiêu thành thật .
“, hai đứa cứ thế là , haizz, cũng bao giờ mới đến Tết, thực sự hai đứa sớm về Kinh Thành, Tây Châu chỉ hai đứa, lạnh lẽo bao, đợi đến lúc con về Kinh Thành, con sẽ , bên náo nhiệt đến mức nào.”
“Vâng, thực cách Tết cũng còn mấy tháng nữa, đến lúc đó, con và Hoài Tranh sẽ về.”
Hoàng Ký Cầm còn định gì đó, Tạ lão gia t.ử bỗng nhiên xuất hiện, thấy Hoàng Ký Cầm đang chuyện với Tô Chiêu Chiêu, lập tức với Hoàng Ký Cầm: “Đưa ống cho bố, bố cũng chuyện vài câu với cháu dâu của chúng .”
Tạ lão gia t.ử cũng chuyện nhận nhầm , lúc đó, ông vội vàng thư về nhà, rõ ràng với chiến hữu cũ của , một mặt cũng gặp Tô Chiêu Chiêu.
Không cô gái thật rốt cuộc trông thế nào, mà thể khiến cái tên hỗn thế ma vương trong nhà mê mẩn đến mức hồn .
Hoàng Ký Cầm do dự một chút, bà lo Tạ lão gia t.ử sẽ sai.
Bà cũng , trong lòng Tạ lão gia t.ử, liệu hài lòng với Thư Tuyết hơn ?
Dù họ cũng điều tra gia thế của Tô Chiêu Chiêu, bên ông bà ngoại cô thì cũng coi như dòng dõi thư hương, nhưng, bên phía bố cô, đủ loại vấn đề.
Bây giờ, bố cô đều bắt tù .
Đây bất luận thế nào, cũng tiêu chuẩn chọn con dâu của họ.
Cũng Tạ lão gia t.ử mấy lời khó .
Tạ lão gia t.ử thực sự quá cố chấp, Hoàng Ký Cầm chỉ đành đưa ống cho ông.
Tạ lão gia t.ử nhận lấy, lập tức với đầu dây bên : “Cháu dâu, cháu dâu con khỏe ? Ông là ông nội của thằng nhóc thối Hoài Tranh đây.”
“Ông nội, con chào ông ạ.” Tô Chiêu Chiêu giọng sang sảng của ông cụ đầu dây bên , cô hề căng thẳng.
Ngược cảm thấy Tạ lão gia t.ử , dường như dễ gần.
“Bao giờ con mới thể nhanh ch.óng về Kinh Thành đây? Ông thực sự , con rốt cuộc thế nào mà trị thằng nhóc Hoài Tranh phục sát đất như thế, nó ở mặt con, dịu dàng c.h.ế.t.”
Tô Chiêu Chiêu dở dở , chẳng lẽ Tạ Hoài Tranh ở nhà , cũng là kiểu ngông cuồng ngạo mạn ?
Lúc , Tạ Hoài Tranh rửa bát xong tới, bên cạnh lẳng lặng một lúc.
Nghe thấy Tô Chiêu Chiêu trả lời Tạ lão gia t.ử là Tết cô và mới về, liền bảo Tô Chiêu Chiêu đưa ống cho .
“Ông nội, ông đừng dọa con gái nhà .” Tạ Hoài Tranh nhíu mày .
“Ái chà, mày còn bênh vực ghê nhỉ, ông càng tò mò hơn đấy, nếu ông già xương cốt yếu, xe nổi nữa, ông thực sự bây giờ tàu hỏa đến Tây Châu ngay.”
Ông quá tò mò , mặc dù ảnh, cô gái trong ảnh đúng là xinh .
mà, ông vẫn gặp thật.
Nghe giọng , cô gái chuyện mềm mại ngọt ngào, kiểu đặc biệt ghê gớm, cho nên, là lấy nhu thắng cương ?
Tạ lão gia t.ử tò mò.
“Đừng tò mò nữa,” Tạ Hoài Tranh cắt ngang suy nghĩ của Tạ lão gia t.ử, “Chiêu Chiêu nhà cháu chỉ là xinh hơn một chút, đầu óc thông minh hơn một chút, chuyện dễ hơn một chút, tính cách dịu dàng hơn một chút...”
Mộng Vân Thường
Tô Chiêu Chiêu Tạ Hoài Tranh khen cô mặt ông nội như , mặt cô đỏ bừng.
Không nhịn nhéo cánh tay : “Anh đừng linh tinh nữa.”
“Đừng hổ.” Tạ Hoài Tranh khẽ một tiếng.
“Tóm , ông nội, ông cứ ở yên tại Kinh Thành , việc gì đừng gọi điện thoại đến, đừng phiền thế giới hai của bọn cháu.”
Tạ Hoài Tranh xong, cúp điện thoại, với Tô Chiêu Chiêu: “Đừng lo, ông nội dễ dỗ lắm, là một lão ngoan đồng.”
“Em mà.”
“Anh tắm đây.” Tạ Hoài Tranh thu dọn quần áo phòng tắm.
Tô Chiêu Chiêu ngẩn , bình thường, Tạ Hoài Tranh đều để cô tắm mà.
Anh hai ngày nay, thực sự khác thường.