Thập Niên 80 Theo Quân: Đại Tiểu Thư Nhận Nhầm Chồng Rồi Bị Hôn Khóc - Chương 340: Tạ Đoàn Trưởng "ăn Giấm" Và Món Quà Chia Tay Của Bác Sĩ Lâm

Cập nhật lúc: 2026-03-29 21:25:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Vệ Xuyên thấy lời của Tô Chiêu Chiêu, sững sờ một chút, đó gật đầu: “Vâng, em cũng sẽ thử xem.”

 

“Em trai, cao lớn, thành tích như , chị tin chắc chắn sẽ nhiều cô gái thích em.” Tô Chiêu Chiêu vỗ vai Lý Vệ Xuyên.

 

“Cảm ơn món quà của em nhé!”

 

“Không chi, chị.” Lý Vệ Xuyên đưa mắt Tô Chiêu Chiêu.

 

Trong ánh mắt mang theo vài thứ ẩn ý, nhưng cuối cùng gì cả, chỉ với Tô Chiêu Chiêu: “Cũng chúc chị và Hoài Tranh hạnh phúc.”

Mộng Vân Thường

 

Tô Chiêu Chiêu từ thư phòng , Tạ Hoài Tranh lập tức tiến lên, nắm lấy tay cô: “Hai chuyện gì ? Lâu thế.”

 

“Không gì, chỉ là mấy chuyện nhỏ thôi.” Tô Chiêu Chiêu với Tạ Hoài Tranh.

 

Đợi rời khỏi nhà họ Lý, trở về căn nhà của bọn họ. Tạ Hoài Tranh liền chằm chằm hộp quà trong tay Tô Chiêu Chiêu: “Em mở , cho xem.”

 

Tô Chiêu Chiêu bộ dạng vô cùng xem của Tạ Hoài Tranh, bất lực thở dài, mở hộp . Cô cảm thấy Tạ Hoài Tranh thật sự tính chiếm hữu mạnh quá .

 

Hộp mở , bên trong một bức tượng gỗ điêu khắc, tượng gỗ khắc hình một . Tô Chiêu Chiêu cầm lên, ngắm nghía một chút, nhịn bật : “Đây là em.”

 

Giây tiếp theo, tượng gỗ trong tay Tạ Hoài Tranh cướp mất: “Thằng nhóc đó quả nhiên ý đồ với em, em ít tiếp xúc với thôi.”

 

“Yên tâm , em rõ ràng với em .” Tô Chiêu Chiêu với Tạ Hoài Tranh.

 

Cô cũng Lý Vệ Xuyên chút tình cảm khác lạ với , cho nên Tô Chiêu Chiêu mới với những lời đó. Chính là bóp c.h.ế.t hy vọng từ trong trứng nước. Dù thì cô cũng ở bên Tạ Hoài Tranh , thể để cứ mãi như . Có thể là tôn trọng, thể là sùng bái, nhưng tuyệt đối thể là kiểu thích đó. Như chẳng lỡ dở con nhà ?

 

“Em thầm mến em?” Tạ Hoài Tranh ngạc nhiên, “Anh còn tưởng em vẫn luôn .”

 

“À, em cũng là hôm nay mới nhận .” Tô Chiêu Chiêu cũng ngại là chuyên gia tâm lý học, thực cũng là vì cô quá “ trong cuộc u mê”, tin Lý Vệ Xuyên tâm tư khác với thôi. hôm nay ánh mắt cô thực sự quá trần trụi , điều khiến Tô Chiêu Chiêu cảnh giác. Cho nên mới nhịn những lời đó.

 

Sự yêu thích của Lý Vệ Xuyên khiến cô cảm thấy chút ngạc nhiên, nhưng cũng hy vọng sẽ mãi thích cô. Dù thì bọn họ vĩnh viễn thể ở bên .

 

Tạ Hoài Tranh chọc chọc đầu Tô Chiêu Chiêu: “Bây giờ chứ? Chiêu Chiêu, tránh xa một chút .”

 

Anh giúp Tô Chiêu Chiêu cất món quà .

 

Tô Chiêu Chiêu còn : “Bức tượng gỗ cũng khá giống em, tay nghề cũng tinh xảo, cũng Vệ Xuyên tìm ai nữa, em thấy chúng thể một cặp của chúng , cũng đáng yêu lắm đấy.”

 

Tạ Hoài Tranh cho Tô Chiêu Chiêu , bức tượng gỗ một cái là do chính tay Lý Vệ Xuyên điêu khắc. Mặc dù vẻ tinh xảo, nhưng vài chỗ vẫn thô sơ, mới.

 

“Nếu em thực sự , cũng thể học.” Tạ Hoài Tranh với cô.

 

“Không cần cần, bận rộn như .” Tô Chiêu Chiêu , cô Tạ Hoài Tranh cất cái hộp trong tủ, cũng mặc kệ .

 

Haizz, cái hũ giấm chua to đùng , đây? Sau cô lên đại học, còn sẽ quen thêm nhiều bạn học bạn bè, xem đến lúc đó cô cũng chú ý một chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-theo-quan-dai-tieu-thu-nhan-nham-chong-roi-bi-hon-khoc/chuong-340-ta-doan-truong-an-giam-va-mon-qua-chia-tay-cua-bac-si-lam.html.]

Tạ Hoài Tranh lúc xoay , ôm lấy cô, khẽ : “Sau sẽ cố gắng bớt bận một chút, ? Sắp tới thăng chức Đoàn trưởng .”

 

Tô Chiêu Chiêu , mắt sáng lên: “Oa, Tạ doanh trưởng cuối cùng cũng sắp biến thành Tạ đoàn trưởng ? Ông xã em giỏi quá !”

 

Tô Chiêu Chiêu cũng sai, trẻ tuổi như Tạ Hoài Tranh mà lên Đoàn trưởng, quả thực gặp nhiều.

 

đến lúc đó thể điều đến Kinh Thành ?” Tô Chiêu Chiêu đối với chuyện vẫn chút lo lắng.

 

“Có thể.” Tạ Hoài Tranh , “Anh thương lượng xong , cho nên Chiêu Chiêu, em cần lo lắng.”

 

Đã sắp xếp xong xuôi, Tô Chiêu Chiêu quả thực thể yên tâm .

 

Công việc bên trường tiểu học quân khu, Tô Chiêu Chiêu cũng đành xin nghỉ. Hiệu trưởng vô cùng luyến tiếc, nhưng cũng còn cách nào khác. Cũng may bên Đại học Tây Châu đạt quan hệ hợp tác với trường tiểu học quân khu bên , đồng ý cử một sinh viên sắp nghiệp đến đây dạy học, cũng coi như là hoạt động thực tập. Mặc dù thể giống như đây Tô Chiêu Chiêu ngày nào cũng dạy, nhưng ngược cũng tệ.

 

Tin tức Tô Chiêu Chiêu thi đỗ đại học cũng như một cơn gió lan truyền ngoài, nhất thời, những quan hệ với Tô Chiêu Chiêu đều lượt tặng quà cho cô. Các giáo viên trường tiểu học quân khu cũng tặng quà cho Tô Chiêu Chiêu, đều đắt tiền, nhưng đó đều là tấm lòng của họ.

 

Phó Ngọc Linh cũng đến.

 

“Chiêu Chiêu, chúc mừng nha, giỏi quá, mà thi đến Kinh Thành, ôi chao, đợi tớ về Kinh Thành, chúng còn thể tụ tập một chút.” Phó Ngọc Linh híp mắt với Tô Chiêu Chiêu.

 

Tô Chiêu Chiêu cũng gật đầu: “Được thôi, đợi cơ hội, chúng tụ tập.”

 

“Đây là quà tặng , còn nữa, bác sĩ Lâm cũng nhờ tớ gửi cho một món quà.”

 

Phó Ngọc Linh xong, đưa cho Tô Chiêu Chiêu hai món quà.

 

Lâm Thư Mặc .

 

Từ bọn họ chuyện thẳng thắn, Tô Chiêu Chiêu còn gặp Lâm Thư Mặc nữa. Sau đó cô trở về đây, Lâm Thư Mặc gặp cô, Tô Chiêu Chiêu cũng trực tiếp từ chối. Bởi vì cô , về chuyện Lâm Thư Mặc, giữa bọn họ cũng chẳng còn gì để nữa.

 

Anh chọn Cố Thanh Nhiên thì cũng thôi , còn trông chừng Cố Thanh Nhiên cho kỹ, để Cố Thanh Nhiên chạy thoát đến Kinh Thành tìm cô gây phiền phức. Tô Chiêu Chiêu so đo với , coi là nhân từ .

 

Cô cũng Lâm Thư Mặc tặng cô quà gì, mở xem, là một cây nhân sâm!

 

Nhìn phẩm chất cây nhân sâm , đắt tiền.

 

Phó Ngọc Linh cũng ngờ Lâm Thư Mặc tặng thứ , cô mở to mắt: “Bác sĩ Lâm đúng là hào phóng nha! Không hổ là bác sĩ, tay là d.ư.ợ.c liệu danh giá thế .”

 

Bên còn đè một tờ giấy, Tô Chiêu Chiêu cầm lên lướt qua một cái, bên gì khác ngoài những lời xin , còn chuyện Cố Thanh Nhiên chạy ngoài tổn thương cô.

 

“Chiêu Chiêu, em gặp , cho nên nhờ Ngọc Linh gửi đồ cho em, hy vọng em từ nay về , thuận thuận lợi lợi, bình an vui vẻ.”

 

Nhìn chữ của Lâm Thư Mặc, nét chữ của cũng giống hệt như con , thanh tú nho nhã. Tô Chiêu Chiêu cảm thấy, món đồ quý giá thế , cô thể nhận. Hoàn cảnh gia đình Lâm Thư Mặc cũng , món đồ đắt tiền thế , cũng kiếm . Nói là quà tạ thì cũng thực sự quá quý giá .

 

, cô nhờ Phó Ngọc Linh đợi cô một chút. Sau đó cô lấy giấy b.út, vài chữ, gấp , đặt trong hộp nhân sâm.

 

 

Loading...