Thập Niên 80 Theo Quân: Đại Tiểu Thư Nhận Nhầm Chồng Rồi Bị Hôn Khóc - Chương 4: Doanh Trưởng Tức Giận, Dỗ Không Nổi Nữa Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-03-29 12:27:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chữ "kết hôn" thốt , đám quân nhân xung quanh đều đồng loạt hít một khí lạnh.
“Doanh trưởng, hỷ sự !” “Chúc mừng chúc mừng, tới lúc đó nhớ mời tụi uống rượu hỷ nhé.” “Sớm sinh quý t.ử nha.” …
“Câm miệng!” Tạ Hoài Tranh thấp giọng quát khẽ một tiếng, đó nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tô Chiêu Chiêu, kéo cô sang một bên chuyện riêng.
Gương mặt đàn ông âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo: “Cô chắc chắn ở ? Đừng trách nhắc , môi trường ở đây thể so với Giang Thành của các cô .”
Ông nội thật sự lầm , cô gái chẳng những nhát gan, mà gan còn lớn tày đình. Không chỉ dám xuống tay cắt phăng “căn mạng” của kẻ khác, mà còn dám dõng dạc đòi kết hôn với mặt bao nhiêu ?
Con gái nhà ai giống như cô?
Những cô gái thích thì thiếu, nhưng thẳng thắn như Tô Chiêu Chiêu thì quả thật chẳng mấy ai. Muốn kết hôn với ? E là cô sẽ thất vọng . Trông hung dữ tàn nhẫn, tỏa khí lạnh thấu xương.
Tô Chiêu Chiêu chẳng hề sợ , cô cong môi nở một nụ ngọt ngào: “Nếu chút gian khổ em còn chịu đựng nổi thì mà kết hôn với ? Em sẽ khắc phục.”
Mộng Vân Thường
Ban đầu cô chỉ định tìm một chỗ dựa vững chắc, nhưng khi thấy Tạ Hoài Tranh, Tô Chiêu Chiêu liền nảy sinh ý đồ “vì sắc quên ”. Người đàn ông trai quá mức quy định, còn soái hơn cả mấy ông chồng quốc dân mạng đây của cô. Nếu thể ở bên thì cũng tệ. Lại còn là quân nhân, thể lực chắc chắn là nha!
Ánh mắt của cô gái mặt quá mức rực rỡ và nóng bỏng, khiến Tạ Hoài Tranh cảm thấy ch.ói mắt.
“Vậy cô đừng mà hối hận.” Tạ Hoài Tranh đưa tay , lòng bàn tay thô ráp lướt qua gò má Tô Chiêu Chiêu.
Làn da của cô gái mịn màng như sứ men thanh, khiến bất giác dám dùng lực. Anh lập tức thu tay , khẽ lạnh một tiếng. Người dạy , sự đời dạy một là đủ. Miệng thì lắm, tới nơi đó cô mới thế nào là gian khổ.
“Em sẽ hối hận.” Tô Chiêu Chiêu khẳng định chắc nịch.
Lên xe, cô ngay cạnh Tạ Hoài Tranh. Anh cô gái bên cạnh, mùi hương ngọt ngào cứ liên tục xộc mũi. Đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, sự phiền muộn trong lòng càng lúc càng tăng.
Tô Chiêu Chiêu cạnh mà chẳng chút mất tự nhiên, cô còn thản nhiên tán gẫu với Tiêu Viễn Minh.
“Chiêu Chiêu, một cô gái như cô chạy xa thế đến đây, chắc chịu nhiều khổ cực lắm nhỉ?” “Cũng bình thường thôi, chỉ cần nghĩ đến việc gặp Hoài Tranh là bao nhiêu khổ cực cũng đáng giá.”
Tạ Hoài Tranh khẩy, cho rằng cô thật lòng thích .
“Trời ạ, doanh trưởng, thật hạnh phúc, ghen tị với quá.” “Phúc khí cho đấy?” Tạ Hoài Tranh mỉa mai một câu.
Tiêu Viễn Minh lập tức rụt cổ , nhỏ giọng phản bác: “ chỉ là ngưỡng mộ thôi mà.”
Cậu cũng nhận tâm trạng Tạ Hoài Tranh đang . Cậu thật chẳng hiểu nổi doanh trưởng nhà , một cô gái xinh dịu dàng thế mà cũng thích, còn kiểu thế nào nữa? Cô còn hơn cả “nhất chi hoa” Giang Mạn Chi của đoàn văn công nữa kìa.
Mà nhắc mới nhớ, doanh trưởng cũng chẳng mặn mà gì với Giang Mạn Chi. Có vẻ như hứng thú với phụ nữ thì . Giang Mạn Chi cũng thích doanh trưởng, nếu cô vị hôn thê thì sẽ tâm trạng thế nào đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-theo-quan-dai-tieu-thu-nhan-nham-chong-roi-bi-hon-khoc/chuong-4-doanh-truong-tuc-gian-do-khong-noi-nua-roi.html.]
Tạ Hoài Tranh phong cảnh ngoài cửa sổ, đó gác tay lên thành cửa, ngón tay đỡ lấy trán, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đến khi tới quân khu, Tô Chiêu Chiêu cuối cùng cũng hiểu tại Tạ Hoài Tranh khuyên ngăn cô. Nơi trông hoang vu vô cùng, xa xa còn thể thấy những gò đất vàng cằn cỗi. Không khu dân cư, xung quanh là các công trình quân đội.
“Lưu Cương, đến nhà khách bên cạnh .” Tạ Hoài Tranh dặn dò lái xe. Tô Chiêu Chiêu lập tức hỏi: “Tại đến nhà khách?” “Nếu cô ngủ với chắc?” “ đó.” Tô Chiêu Chiêu híp mắt, ánh mắt đảo một vòng Tạ Hoài Tranh. “Câm miệng .” Tạ Hoài Tranh lạnh lùng .
Cái phụ nữ , da mặt thật sự còn dày hơn tường thành. Chẳng chiến hữu cũ của ông nội dạy dỗ cháu gái kiểu gì nữa.
Xe dừng nhà khách, Tạ Hoài Tranh và Tô Chiêu Chiêu xuống xe. “Mở cho cô một phòng, ở năm ngày.”
Anh chắc chắn Tô Chiêu Chiêu thể kiên trì nổi quá năm ngày . Anh trả tiền xong, nhân viên lễ tân cầm chìa khóa dẫn cô lên lầu. Thấy Tạ Hoài Tranh định một , cô vội gọi với theo: “Anh cùng em ?”
Tạ Hoài Tranh đầu cũng ngoảnh : “ báo cáo với cấp , cô cứ ở yên trong nhà khách , ngày ba bữa sẽ bảo Tiêu Viễn Minh mang qua cho cô.”
Nhìn bóng dáng Tạ Hoài Tranh biến mất trong nháy mắt như thể rũ bỏ một gánh nặng, Tô Chiêu Chiêu hừ một tiếng. Quả nhiên là vẫn còn giận. Giá mà cô xuyên sớm hơn một chút thì , cứ rơi đúng cái thời điểm gia đình nguyên chủ từ hôn còn sỉ nhục nhà nam chính cơ chứ. Tạ Hoài Tranh trông vẻ là nóng tính, e là nhất thời dỗ dành nổi .
Nhân viên lễ tân là một cô gái mười bảy mười tám tuổi, ánh mắt tò mò quan sát cô theo Tạ Hoài Tranh.
“Đồng chí, cô quan hệ gì với Tạ doanh trưởng ?” Dư Tuệ Quân tò mò hỏi.
Tạ Hoài Tranh bây giờ nổi tiếng đến thế ? Ngay cả nhân viên nhà khách cũng ! nghĩ đến khuôn mặt tuấn tú , kể cả ở trong quân ngũ đầy rẫy đàn ông thì vẫn vô cùng nổi bật. Được các cô gái khác yêu thích cũng là chuyện thường tình.
“ là vị hôn thê của .” Tô Chiêu Chiêu đáp.
Dư Tuệ Quân , gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng: “Tạ doanh trưởng mà vị hôn thê ?”
Cô nàng cô gái mặt, thật sự xinh , làn da trắng hồng hào, mọng nước, vùng quê như bọn họ quả thật thể so bì . Cô nàng dẫn cô đến một căn phòng, mở cửa : “Cuối hành lang là nhà vệ sinh và phòng tắm công cộng, cô tắm rửa thì đó, còn nước nóng thì xuống phòng nước ở tầng một mà lấy.”
“Cảm ơn.” Tô Chiêu Chiêu .
Cô căn phòng, quả thực là vô cùng đơn sơ… Ngoài một cái giường, một cái bàn và một chiếc ghế thì chẳng còn gì khác. Nhà trọ rẻ tiền nhất ở hiện đại cũng còn hơn chỗ . Giường cũng chỉ là giường gỗ đơn giản, trải một chiếc chiếu cỏ và một tấm chăn mỏng.
Tô Chiêu Chiêu đặt hành lý mang theo lên bàn, tới bên cửa sổ. Qua khung cửa nhỏ hẹp, cô cảnh sắc bên ngoài, chỉ thấy một vùng đất vàng hoang vu. Trước đây, cô là con một ở thành phố lớn, từ nhỏ lớn lên trong xã hội nhộn nhịp. Đây là đầu tiên cô sống ở một nơi xa xôi hẻo lánh thế , và thể sẽ ở đây lâu.
Tô Chiêu Chiêu cũng chẳng mấy để tâm, đây cô công tác cũng những nơi hoang vu. Hơn nữa ở thời đại , dù là thành phố rừng rú thì cũng chẳng khác biệt là bao. Ở đây cũng , cô sẽ từ từ thích nghi. Dù thì cô cũng “cuỗm” sạch di vật của nguyên chủ, nếu để kế bắt thì lằng nhằng, phiền phức lắm.
Nghĩ đến đây, cô chạm chiếc vòng cổ tay, tiến trong [Không gian].
[Không gian] rộng, hiện tại một dòng Linh Tuyền Thủy, một mảnh đất đen màu mỡ. Ngoài còn một nhu yếu phẩm cơ bản và di vật mà cô lấy từ nhà nguyên chủ: một ít tiền, vài bộ quần áo cũ và một bộ trang sức bằng vàng ròng. Có thể thấy của nguyên chủ đây điều kiện . Trong những năm biến động, họ chôn những thứ sâu lòng đất nên mới thoát một kiếp.
Trong tiểu thuyết, những thứ đều bà kế chiếm đoạt, vàng bán lấy một khoản tiền lớn để mua quần áo sang trọng cho bà và đứa em trai. Còn nguyên chủ thì chẳng gì, thậm chí còn bán với giá một trăm đồng cho một tên biến thái. Vì , ngay khi xuyên qua, việc đầu tiên cô là tìm bằng những thứ và thu [Không gian].
Tô Chiêu Chiêu uống hai ngụm Linh Tuyền Thủy. Tức thì, cảm giác mệt mỏi cơ thể tan biến sạch sành sanh, tinh thần trở nên vô cùng sảng khoái.