Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:46:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủ Phạm Lộ Diện

“Chuyện ? Mày còn chuyện với Mạn Mạn?” Cố Ngôn xong, sự phẫn nộ trong lòng càng khó kiểm soát hơn.

Chỉ thấy tung một cú đá mạnh tên ăn mày, hận thể băm vằm tên súc sinh thành trăm mảnh!

Tuy nhiên, lúc cứu Cố Mạn mới là quan trọng nhất.

Anh hung hăng ném tên ăn mày sang một bên, vội vàng xổm xuống kiểm tra tình hình của Cố Mạn.

Chỉ thấy sắc mặt Cố Mạn trắng bệch như tờ giấy, đôi môi chút m.á.u, thở cũng vô cùng yếu ớt.

Cố Ngôn đau lòng khôn xiết, nhẹ nhàng ôm Cố Mạn lòng, khẽ gọi: “Mạn Mạn, em tỉnh …”

Nga

Tên ăn mày ở bên cạnh thấy sự chú ý của Cố Ngôn đều dồn Cố Mạn, vội vàng nhân cơ hội bỏ chạy.

Cố Ngôn lòng đuổi theo, nhưng mắt cứu Cố Mạn mới là việc cấp bách, liền thèm để ý đến tên ăn mày nữa, cẩn thận bế Cố Mạn lên, lái xe hướng về phía bệnh viện.

Suốt dọc đường, trái tim Cố Ngôn cứ thắt c.h.ặ.t , ánh mắt thỉnh thoảng về phía Cố Mạn, miệng lẩm bẩm: “Mạn Mạn, em nhất định xảy chuyện gì, nhất định cố gắng lên…”

Rất nhanh, xe ô tô chạy đến bệnh viện.

Cố Ngôn bế Cố Mạn lao phòng cấp cứu, lớn tiếng gọi: “Bác sĩ! Bác sĩ! Mau cứu cô !”

Nhân viên y tế nhanh ch.óng vây , đẩy Cố Mạn phòng cấp cứu.

Cố Ngôn ngoài cửa phòng cấp cứu, lo lắng qua , hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, móng tay cắm sâu da thịt mà cũng chẳng hề .

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mỗi một giây đều dài đằng đẵng như một năm.

Cùng lúc đó, Cố Minh tin liền lao tới như một con sư t.ử đực, khoảnh khắc thấy Cố Ngôn, ánh mắt ông đỏ ngầu hỏi: “Mạn Mạn ? Mạn Mạn ?”

Cố Ngôn nhíu c.h.ặ.t mày, nhỏ giọng kể những gì thấy cho Cố Minh .

Cố Minh xong, mạnh mẽ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: “Tên ăn mày c.h.ế.t tiệt!”

“Trị an của Thiên Tế , thật sự nên chấn chỉnh đàng hoàng !”

lúc , cửa phòng cấp cứu mở , chỉ thấy bác sĩ mặc áo blouse trắng bước nhanh ngoài.

Thấy , Cố Minh và Cố Ngôn vội vàng tiến lên đón, lo lắng hỏi: “Bác sĩ, bệnh nhân ?”

Bác sĩ tháo khẩu trang, hai : “Bệnh nhân tạm thời qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn cần theo dõi thêm.”

“Cô hẳn là ngoại lực chèn ép dẫn đến ngạt thở hôn mê, hơn nữa còn một vết trầy xước, nhưng đều quá nghiêm trọng.”

Cố Ngôn và Cố Minh thấy Cố Mạn , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Cố Minh lập tức nhũn cả hai chân, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.

“May mà , may mà …” Cố Minh lẩm bẩm tự .

Ông dám tưởng tượng, nếu Cố Mạn xảy chuyện ở chỗ , ông ăn thế nào với Lão Cố đây!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-cay-the-duoc-kinh-thieu-cung-chieu-vo-han/chuong-297.html.]

“Chú xử lý chuyện của tên ăn mày , cháu trông chừng Mạn Mạn, đợi con bé tỉnh thì đút cho con bé chút đồ ăn thức uống, lát nữa chú sẽ sai hầm canh gà mang tới.”

Cố Minh nóng ruột như lửa đốt, trong lời mang theo vài phần hoảng loạn, dặn dò một cách lộn xộn.

Cố Ngôn nhẹ nhàng gật đầu, đó theo cáng cứu thương đưa Cố Mạn phòng bệnh.

Cố Minh ròng rã hai tiếng đồng hồ, khi ông bệnh viện, Cố Mạn tỉnh, đang yếu ớt tựa giường bệnh.

Cố Ngôn bên mép giường, đút từng ngụm nhỏ canh gà cho cô, hai trông vẻ khá ân ái.

Thấy Cố Minh đến, khóe miệng Cố Mạn nhếch lên, cố gắng nặn một nụ , khẽ gọi: “Chú Cố.”

Giọng cô khàn đặc, mỗi khi một chữ đều tỏ vô cùng khó nhọc, dường như dùng hết sức lực .

Cố Minh đau lòng đến mức hốc mắt cũng đỏ lên, ông bước nhanh đến bên giường Cố Mạn, ánh mắt đầy vẻ quan tâm, khẽ hỏi: “Cháu chứ? Cổ họng cảm thấy thế nào? Nếu khó chịu thì đừng chuyện nữa, nghỉ ngơi cho khỏe.”

Cố Mạn chút nhợt nhạt yếu ớt: “Cháu , chỉ là cổ họng đau.”

Lý Kiến Quân siết mạnh, đến mức cô suýt chút nữa tổn thương dây thanh quản.

May mà khi bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi cho , từ từ tĩnh dưỡng là thể hồi phục.

Cố Minh thở phào nhẹ nhõm, đó sang Cố Ngôn, lặng lẽ kéo tay áo , hiệu cho ngoài chuyện.

Cố Ngôn đưa quả táo gọt vỏ cho Cố Mạn xong, liền dậy theo ngoài.

Ngoài hành lang, Cố Minh đem những chuyện ngóng kể rành rọt cho Cố Ngôn .

“Theo lời khai của tên ăn mày đó, là một phụ nữ cho gã vị trí của Cố Mạn, còn Cố Mạn trông xinh , cứ tùy ý gã ức h.i.ế.p.”

Khi Cố Minh những lời , gân xanh mu bàn tay đều nổi hết cả lên.

“Cháu phụ nữ đó là ai ? Sở dĩ Cố Mạn ngất xỉu, tám chín phần mười là liên quan đến cô .” Ánh mắt Cố Minh tàn nhẫn, trong giọng lộ sát ý nồng đậm.

Dám tổn thương con dâu ông, ông mạng của kẻ đó!

Cố Ngôn xong, nhẹ nhàng gật đầu, giọng trầm thấp và lạnh lẽo: “Lý Kiến Quân, cùng với vợ của là Lý Thiến!”

Kể từ khi Cố Tiểu Mạn chính là Cố Mạn, phái đến Liễu Gia Thôn dò la một phen, lúc mới , hóa cái phụ nữ rắp tâm tính kế, tìm đủ cách quyến rũ , tên là Lý Thiến!

“Mẹ của Lý Kiến Quân c.h.ế.t , tiền lo ma chay cho bà , liền chạy đến tìm Mạn Mạn đòi tiền. Mạn Mạn chịu đưa cho , liền mất trí mà tống tiền, cướp giật. Chuyện cháu báo công an .”

Cố Ngôn nhíu c.h.ặ.t mày, trong mắt tràn đầy sự chán ghét.

Cân nhắc đến nhiều sự bất tiện khi phá án ở nơi khác, trực tiếp báo công an Liễu Thành.

Chỉ cần Lý Kiến Quân và Lý Thiến xuống tàu hỏa, sẽ cảnh sát lập tức bắt giữ hai bọn họ.

“Kẻ gan cũng lớn thật đấy! Vì tiền, ngay cả chuyện cướp giật tống tiền mà cũng !” Cố Minh tức giận đến mức run rẩy.

 

 

Loading...