Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 330

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:47:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ai?” Cố Ngôn nhíu mày, cả lập tức trở nên cảnh giác.

“Cố Mạn!” Lý Đại Cương thẳng.

Anh xem ghi chép bên phía nhà tù đưa, thời gian, tên , đều khớp từng cái một.

Cố Mạn?

Cố Ngôn , Cố Mạn đang ở cửa trò chuyện với khách hàng với nụ rạng rỡ, lông mày nhíu .

từng thăm Lý Kiến Quân?

Còn chỉ một ?

“Người em, nghĩ kỹ ? Cố Mạn , đây cô hình như từng qua với Lý Kiến Quân đấy.” Lý Đại Cương vẻ mặt lo lắng .

Anh cũng ngờ vị hôn thê của Cố Ngôn chính là Cố Tiểu Mạn, uổng công còn c.h.ử.i lưng bao nhiêu , kết quả căn bản là một !

Bây giờ nhớ những lời c.h.ử.i rủa lúc của , Lý Đại Cương chỉ cảm thấy hổ vô cùng, còn mặt mũi nào gặp Cố Mạn nữa!

May mà Cố Mạn , chuyện mà để cô , liệu hai còn thể bạn ?

“Cậu cũng , đó là chuyện .” Giọng Cố Ngôn lạnh , mang theo vài phần xa cách.

“Được , khi nào về?” Lý Đại Cương hỏi.

Cố Ngôn suy nghĩ một chút đáp: “Mùng bốn về.”

Anh và bố bàn bạc xong xuôi, chúc Tết Lão Cố và xong, sẽ biếu chút quà, đến thăm bà ngoại và của Cố Mạn mới về.

Chỉ là, khi đến nhà bà ngoại, nên hỏi ý kiến của Cố Mạn ?

Biết Cố Ngôn định biếu quà thăm hỏi bà ngoại và , đôi mày liễu của Cố Mạn nhíu c.h.ặ.t .

Biếu bọn họ ?

Bọn họ xứng ?

Với bộ mặt của bọn họ, chỉ e sẽ tham lam vô độ, đằng chân lân đằng đầu.

nếu , cô sợ bọn họ sẽ lời tiếng , nhỡ liên lụy đến Cố Ngôn.

Cố Mạn ngẫm nghĩ một lát : “Mua chút hoa quả đến là .”

thì , chắc còn là họ hàng nữa!

“Được.” Cố Ngôn gật đầu, Cố Mạn với khuôn mặt dịu dàng, nụ rạng rỡ, lời đến khóe miệng nhưng cuối cùng vẫn thể hỏi .

Nga

Hôm , Cố Mạn xách hai túi hoa quả, cùng Cố Ngôn về Vương gia thôn.

Nhìn thấy Cố Mạn và Cố Ngôn đến, Vương Lôi đang vắt chéo chân phơi nắng cửa liền “bật” dậy khỏi ghế, mặt lập tức nở nụ nịnh nọt tham lam: “Ây dô, nhầm chứ? Đây chẳng là cháu gái của , và cháu rể đến từ Kinh Thành của ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-cay-the-duoc-kinh-thieu-cung-chieu-vo-han/chuong-330.html.]

Khóe miệng Vương Lôi nhếch lên tận mang tai, đôi mắt ti hí đảo liên tục Cố Ngôn, khiến cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Cố Mạn nhíu mày, trong lòng dâng lên một cỗ vui, nhưng vẫn cố nhịn phát tác: “Cậu, năm mới vui vẻ, đây là chút lòng thành của chúng cháu.”

Vương Lôi nhận lấy đồ, liếc mắt , thấy chỉ là hai túi hoa quả, nụ mặt lập tức biến mất còn tăm , Cố Ngôn : “Cháu rể , cháu xem cháu kìa, từ Kinh Thành xa xôi đến đây, mà chỉ mang theo chút hoa quả , cũng quá khách sáo đấy.”

Một phen lời , kéo đầy sự mỉa mai.

Đường đường là cháu rể đến từ Kinh Thành, mà chỉ xách chút hoa quả đến cửa?

Ông hết , Cố Ngôn đến nhà Vương Tú Anh, quà cáp xách đến nhét đầy cả một chiếc xe, là những món đồ mà bọn họ từng thấy bao giờ!

Sao đổi đến chỗ ông , thành hai túi hoa quả ?

Vương Lôi liếc hoa quả một cái, thấy vẫn là loại lê và táo bình thường nhất, sự ghét bỏ nơi đáy mắt thể giấu nữa!

Cố Mạn ý mỉa mai của Vương Lôi, trong lòng lửa giận bốc lên ngùn ngụt, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thản nhiên : “Cậu, chúng cháu còn việc, sẽ nhà ăn cơm , chúc mừng năm mới.”

Nói xong, Cố Mạn khoác tay Cố Ngôn định rời .

Vương Lôi , lập tức cản hai : “Thế ? Đến cũng đến , thể ăn bữa cơm rau dưa chứ, ? Chê cơm nước nhà ngon, sợ chúng tiếp đãi chu đáo ?”

Cố Mạn nhíu c.h.ặ.t mày, trong ánh mắt lộ tia lạnh lẽo, lạnh lùng : “Buổi chiều chúng cháu còn việc, sẽ , và bà ngoại cứ ăn .”

Nói xong, cô thèm để ý đến sự dây dưa của Vương Lôi nữa, khăng khăng đưa Cố Ngôn rời .

Tuy nhiên, trong mắt Vương Lôi, Cố Ngôn giống như một con cừu non béo bở, tự đưa mỡ đến miệng mèo, đạo lý c.h.é.m một nhát.

Hơn nữa, bản ông cũng hiểu rõ, nếu để Cố Mạn sắp xếp, chừng đợi đến năm con khỉ tháng con ngựa nào, ông vẫn dựa cái miệng lưỡi dẻo quẹo của , vớt vát chút lợi lộc từ Cố Ngôn.

“Muốn cũng thôi, dù cũng để và Cố Ngôn vài câu chứ?”

Vương Lôi , sang Vương Cường ở bên cạnh, gọi, “Cường T.ử mau qua đây, bái kiến rể tương lai của cháu .”

Vương Cường chậm chạp tới, vẻ mặt đầy tình nguyện.

Vương Lôi mặc kệ những thứ , vỗ vai Vương Cường, với Cố Ngôn: “Cố Ngôn , Vương Cường chính là giọt m.á.u duy nhất của nhà họ Vương chúng đấy, cháu chiếu cố nhiều hơn một chút.”

“Cậu Kinh Thành các cháu nhiều trường đại học lắm, cháu xem, đợi cháu và Cố Mạn kết hôn , thể sắp xếp cho Cường T.ử một trường học ở Kinh Thành để học ?”

“Cái nơi nhỏ bé của chúng , giáo d.ụ.c và kinh tế đều sánh bằng Kinh Thành các cháu, nếu Cường T.ử thể đến Kinh Thành, tổ tông nhà họ Vương chúng cũng nở mày nở mặt .”

Cố Mạn Vương Lôi vô sỉ, nhưng cô ngờ Vương Lôi thể vô sỉ đến mức độ !

Giờ phút , lửa giận của cô xông lên tận đỉnh đầu, thể nhịn nữa, nổi đóa với Vương Lôi: “Tổ tông nở mày nở mặt mà dựa con rể ngoại lai để giành lấy ? Còn thì ?

Cậu đường đường là con trai độc đinh, hậu duệ duy nhất của nhà họ Vương, chính là dựa cái da mặt dày ?”

 

 

Loading...