Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 331

Cập nhật lúc: 2026-05-04 20:47:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vương Cường và Cố Ngôn quan hệ gì, dựa cái gì mà giúp các sắp xếp trường học cho Vương Cường?”

“Khoan hãy Cố Ngôn sắp xếp , cho dù thể sắp xếp, dựa cái gì mà sắp xếp cho con trai ?”

“Con trai nuôi, suốt ngày nghĩ đến việc bắt khác nuôi hộ, rốt cuộc còn là đàn ông !”

Vương Lôi ngờ Cố Mạn phân biệt cảnh như , mặt Cố Ngôn mà còn nể tình mắng mỏ như thế, lập tức nổi trận lôi đình, mặt đỏ bừng như gan lợn, tròng mắt suýt nữa thì trố ngoài!

Ông bày bộ dạng giận dữ ngút trời, gầm thét với Cố Mạn: “Cố Mạn! Mày càn! Đừng tưởng bây giờ mày sắp lấy chồng thì tao dám gì mày, nếu là , cái loại bất hiếu với , tôn trọng trưởng bối như mày, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày cũng là đáng đời!”

Nói xong những lời , ông còn thở hổn hển vì tức giận, đôi mắt chằm chằm Cố Ngôn, cứ tưởng sẽ nhận sự công nhận của Cố Ngôn.

thì theo ông thấy, đây đều là “truyền thống lưu truyền từ thời xa xưa, Cố Ngôn là đàn ông, chắc chắn thể hiểu ý tứ và suy nghĩ của ông , chừng còn về phía ông , cùng dạy dỗ Cố Mạn nữa.

Cố Ngôn cảnh tượng hoang đường mắt, sự chán ghét đối với Vương Lôi trong lòng tăng thêm vài phần.

Giờ phút , dường như hiểu tại Cố Mạn ghét gia đình Vương Lôi đến , chỉ vì bọn họ ích kỷ tham lam, mà còn vì sự tham lam vô độ của bọn họ!

“Cậu dám đ.á.n.h thử xem!” Cố Mạn trừng lớn đôi mắt to, khí thế bừng bừng thẳng Vương Lôi.

Vương Lôi: “…”

Nếu Cố Ngôn ở đây, ông nhất định sẽ tay đ.á.n.h c.h.ế.t con ranh con Cố Mạn !

Vương Lôi chịu buông tha, trừng mắt, gân cổ lên hét: “Cố Ngôn, cháu đến phân xử xem, nó là cháu gái , hiếu kính chẳng lẽ là điều đương nhiên ?”

Chưa đợi Cố Ngôn mở miệng, Cố Mạn khẩy một tiếng, chút lưu tình phản kích: “Hiếu kính ? Cậu xứng ? Cậu bao giờ tròn trách nhiệm của một ?

Từ nhỏ đến lớn, chỉ chiếm tiện nghi từ nhà chúng , bây giờ còn coi chúng là máy rút tiền, cửa cũng !”

Vương Lôi liên tiếp Cố Mạn khiêu khích, ông thẹn quá hóa giận nhảy dựng lên, chỉ thẳng mũi Cố Mạn mắng: “Mày… cái đồ súc sinh lương tâm , dám chuyện với tao như ! Hôm nay tao sẽ bố mày dạy dỗ mày một trận đàng hoàng!”

Nói , ông giơ tay lên, bộ đ.á.n.h Cố Mạn.

Mắt thấy Vương Lôi sắp tay, Cố Ngôn nhanh tay lẹ mắt, tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay Vương Lôi, dùng sức vung một cái, hất ông lùi mấy bước.

“Ông dám động một cái thử xem!” Đôi mắt Cố Ngôn lạnh lẽo như sương, hàn quang sắc lẹm, giọng điệu tràn đầy sự đe dọa.

Vương Lôi khí thế của Cố Ngôn cho chấn nhiếp, ông sửng sốt một chút, ngay đó giở trò lưu manh: “Được lắm, các dám tay với tao! Tao cho cả làng , hai đứa vong ân bội nghĩa các , ức h.i.ế.p một bề như tao!”

Nói , ông phịch xuống đất, hai tay vung vẩy loạn xạ, học theo dáng vẻ c.h.ử.i đổng thường ngày của bà ngoại, lăn lộn lóc ầm ĩ mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-cay-the-duoc-kinh-thieu-cung-chieu-vo-han/chuong-331.html.]

Hàng xóm xung quanh thấy động tĩnh, thi xúm , chỉ trỏ Vương Lôi.

Gia đình Vương Lôi ở Vương gia thôn nổi tiếng từ lâu, dân làng đối với gia đình cũng muôn vàn chán ghét, vô cùng khinh thường.

Nay thấy bọn họ hổ mà ức h.i.ế.p Cố Mạn và Cố Ngôn như , đối với Vương Lôi càng thêm ghét bỏ.

Vương Lôi chẳng hề bận tâm, vẫn tiếp tục lóc ầm ĩ mặt đất, như bản chịu tủi lớn lắm .

Nhìn bộ dạng xí trăm bề của Vương Lôi, Cố Mạn chỉ cảm thấy vô cùng mất mặt!

Cô hít sâu một , lạnh lùng : “Cậu đừng ở đây mất mặt hổ nữa, từ nay về , chúng còn bất kỳ quan hệ gì nữa!”

Nói xong, cô kéo tay Cố Ngôn, rời .

Vương Lôi thấy Cố Mạn và Cố Ngôn hề lay động, liền bò dậy từ đất, theo bóng lưng hai , miệng ngừng c.h.ử.i rủa: “Hai đứa súc sinh chúng mày, chúng mày sẽ c.h.ế.t t.ử tế !”

“Chúng mày đối xử với bề như , cẩn thận trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, sét đ.á.n.h c.h.ế.t chúng mày !”

“Súc sinh!”

Vương Lôi mơ cũng ngờ, bản xui xẻo trúng phóc.

Từ Vương gia thôn , Cố Mạn giống như một con cá nóc, tức giận phồng má, hai má phồng lên, dáng vẻ vô cùng đáng yêu nhưng mang theo vài phần bực tức.

Cố Ngôn cô như , chỉ cảm thấy đặc biệt đáng yêu, nhịn vươn tay , chọc chọc cái má đang phồng lên của cô: “Ngoan, , chúng tức giận nữa!”

Cố Mạn , nghiêm túc hỏi: “Anh sẽ vì thế mà ghét bỏ em chứ?”

Gia đình nhà cô, đúng là vô sỉ đến cực điểm, mất mặt hổ vô cùng, cô sợ Cố Ngôn sẽ vì những chuyện cái khác về cô.

“Ghét bỏ em? Sao thể chứ, họ hàng của em là họ hàng của em, em là em, tại vì một liên quan mà ghét bỏ em?”

Nga

Cố Ngôn cảm thấy buồn , nhịn ôm đầu cô lòng, nhẹ nhàng dỗ dành, “Anh sẽ mãi mãi bao giờ ghét bỏ em, bởi vì, em là sự tồn tại quý giá như bảo thạch của .”

Trong lòng , Cố Mạn giống như kim cương bảo thạch, vô cùng trân quý.

“Bảo thạch khi xuất hiện, cũng là quặng đá bụi phủ mờ, nhưng em vì bảo thạch xuất phát từ mỏ quặng mà ghét bỏ nó ?” Cố Ngôn dịu dàng hỏi, trong ánh mắt tràn ngập sự thâm tình.

Cố Mạn xong, trực tiếp lắc đầu: “Thích còn kịp nữa là.”

 

 

Loading...