“Con gái …” Lão ba còn phản bác hai câu, nhưng hai báo, nhất thời cũng chút cạn lời.
Lão Tứ một kẻ nhà quê như , dạy dỗ một cô con gái xinh thế chứ?
Nhìn tờ báo , thật sự ăn ảnh!
Chỉ là, lúc nãy đến, gã cảm thấy là một đứa nhà quê, nên kỹ, hơn nữa, nó còn dám cãi ông lão bà lão, bất kính với trưởng bối, loại ngỗ nghịch bất hiếu , gã ngay cả cũng thèm, chứ đừng là những thứ khác.
Ông lão nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng, giọng mang theo vài phần run rẩy: “Nếu thật sự là , năm xưa chúng đuổi Cố Minh , chuyện … chuyện đây?”
Sớm tên tiểu ăn mày đó thể thành tựu như , năm xưa gì cũng cứu tế !
Bà lão hai tay bất giác vò vạt áo, lẩm bẩm: “ , chuyện đây?”
Khóe miệng hai nhếch lên một nụ , vẻ mặt quan tâm : “Tìm Lão Tứ về chứ , mời nó ăn một bữa cơm, liên lạc tình cảm.”
“Chuyện … chuyện ?” Bà lão chút lo lắng.
Anh hai khẽ một tiếng, trong lời tràn đầy sự trào phúng: “Hai cũng thật là ngốc, Cố Minh liên lạc với hai mấy , hai nghĩ đến việc ngóng tình hình của ?
Còn ngây thơ cho rằng c.h.ế.t đói ở ngoài ? Nếu thật sự c.h.ế.t đói , thì liên lạc với hai lẽ nào là ma ?”
Cứ nghĩ đến việc vốn dĩ một em là giàu nhất, nay trở thành dưng nước lã, trong lòng hai liền bức bối khó chịu, uất ức khó tan.
Thảo nào lúc gã đến xe đạp, cháu gái mang vẻ mặt khinh thường như , còn nhà họ từ lâu đây xe đạp .
Bố chồng tương lai là giàu nhất Kinh Thành của họ, đứa cháu gái thể thiếu tiền ? Có thể thiếu xe ? Người xe con thoải mái bao!
Còn cả Lão Tứ nữa, căn bản t.h.ả.m như họ nghĩ, thậm chí họ thể sống còn bằng Lão Tứ nữa kìa!
“Khoan , chỗ còn một túi quà Lão Tứ xách đến.” Lão ba tinh mắt thấy trong góc còn rơi một hộp đồ, vội vàng bước tới nhặt lên.
Mở hộp , thấy bên trong đựng là một củ nhân sâm núi nguyên vẹn, đồng t.ử lão ba lập tức co rụt , theo bản năng liền giấu túi.
Tuy nhiên, xung quanh đều là , từng đôi mắt giống như ch.ó thấy bánh bao thịt, gắt gao chằm chằm gã, điều khiến lão ba giấu của riêng cũng giấu .
“Nhân sâm núi, còn là một củ nguyên vẹn to thế …” Ông lão run rẩy vươn tay , ánh mắt củ nhân sâm núi tràn đầy sự tham lam và khao khát.
Ông từng tuổi , thiếu nhất chính là đồ bổ dưỡng.
Củ nhân sâm núi ăn , chừng ông thể sống lâu trăm tuổi!
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-cay-the-duoc-kinh-thieu-cung-chieu-vo-han/chuong-381.html.]
Hơn nữa, đây mới chỉ là một hộp nhỏ, lúc Lão Tứ đến, nhưng là xách theo bốn năm hộp quà lớn, nếu bên trong đều đựng những đồ bổ quý giá như thế , thì…
Nghĩ đến đây, ông lão hối hận đến xanh cả ruột, cả kích động đến mức run rẩy.
Đó là đồ bổ của ông, là nhân sâm núi ngàn năm con trai ông hiếu kính ông!
Cứ nghĩ đến việc những thứ đó đám con cái khác đuổi , ném , ông lão liền tức giận đến mức khí huyết trào dâng, chỉ hộc m.á.u!
Súc sinh!
Toàn là một lũ súc sinh!
Bản mua đồ bổ cho ông ăn thì thôi, còn ném đồ Lão Tứ mua đến hiếu kính ông !
Ông lão càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng giận, cuối cùng trợn trắng mắt, tức giận ngất xỉu ngay tại chỗ.
Thấy ông lão ngất xỉu, đám vốn dĩ mỗi một tâm tư cũng dám đ.á.n.h chủ ý khác nữa, vội vàng dậy đỡ ông lão dậy, chuẩn đưa đến bệnh viện.
Hành lang bệnh viện, đám hành lang một ai quan tâm đến ông lão bên trong, tất cả đều đang suy nghĩ, thế nào để kéo gần quan hệ với Lão Cố.
“Trước tiên đừng tự dọa , cho dù Cố Minh nay trở thành giàu nhất, ơn cứu mạng năm xưa, kiểu gì cũng báo! Tệ nhất thì, cũng một món quà đáp lễ ơn cứu mạng chứ?”
Chị cả , tự lẩm bẩm an ủi bản .
Anh hai cũng ở bên cạnh, miệng ngừng lẩm bẩm, giọng tuy nhỏ, nhưng đầy toan tính: “Con gái Lão Tứ thật sự thể gả Nhà Họ Cố, chẳng sẽ theo đó mà một bước lên trời ?”
“Cho dù thể, ít nhất cũng thể đến hôn lễ của họ, và quen với những tiền đó.”
“Sau chừng còn thể dựa tầng quan hệ , kiếm chút lợi lộc đấy.”
Nghĩ như , trong đầu hai hiện lên cảnh tượng vui vẻ giữa một đám quan chức quyền quý, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ tham lam.
Muốn để con gái gả cho con trai Cố Minh là hy vọng , nhưng nếu gả cho tiền, thì vẫn hy vọng, hôn lễ , chính là cơ hội của con gái gã!
Lão ba vốn dĩ còn chút do dự, thấy lời của hai, hai mắt sáng lên, gật đầu tán thành: “Chủ ý của đấy, hôn lễ của giàu nhất, đến đều là những kẻ phi phú tức quý, nếu thể kết giao với họ, thiếu gì cơ hội.”
Bà lão nãy giờ vẫn im trong góc, mở miệng đột nhiên mấp máy môi, : “Các , chịu nhận ?”
Cũng là ai cứ luôn miệng nhắc đến chuyện đoạn , chỉ sợ Lão Tứ thấy .