Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:28:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Đó Rất Nhiều Người Không Hiểu, Hỏi Bác Ấy Tại Sao Lại Làm Như Vậy?

Nếu như , trực tiếp đưa tiền cho Lão Cố?

Bác Cố : “ cũng cho lắm chứ, nhưng Lão Cố nhận .”

“Mọi , Lão Cố bướng bỉnh lắm!”

nhét tiền tay , cũng nhất quyết lấy.”

“Thế nên, đành đổi cách để cho, sắp xếp công việc cho , giao việc cho , thông qua hình thức trả lương để đưa tiền cho , nếu sẽ thể yên tâm nhận lấy, cũng sẽ nhận…”

Lúc đó bố cô mới sự thật, cứ tưởng là bác Cố nhu cầu, nên mới mở một xưởng dệt ở cái thị trấn hẻo lánh , ngờ là vì ông!

Tuy tại bác Cố vắt óc suy nghĩ để giúp đỡ bố cô như , nhưng cô , quan hệ giữa hai gia đình vô cùng , thậm chí việc bác Cố mang họ Cố, dường như cũng liên quan đến bố cô.

“Đồng chí, đầu cơ trục lợi mấy nghìn tệ tiền sợi dệt cao cấp của xưởng chúng đấy, các thẩm vấn cho kỹ .” Xưởng trưởng ngậm điếu t.h.u.ố.c, đắc ý rời .

Trơ mắt xưởng trưởng cứ thế bỏ , Lão Cố tức giận đến mức run rẩy, gân xanh mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.

“Bố, là do con quá bốc đồng.” Cố Mạn khẽ thở dài, thầm nghĩ, vẫn chuẩn một chiếc máy ảnh thứ gì đó tương tự, để lưu bằng chứng.

Hơn nữa, tên xưởng trưởng bắt đầu lên kế hoạch từ sớm như , rõ ràng là âm mưu từ .

E là lão chướng mắt bố cô từ lâu, tống khứ bố cô .

“Không liên quan đến con, là do bố lầm , hồi đó bố còn bảo lãnh cho xưởng trưởng mặt Cố Minh, vỗ n.g.ự.c đảm bảo với rằng xưởng trưởng là chính trực trung hậu, nào ngờ…”

Lão Cố nhớ cảnh tượng tiến cử xưởng trưởng cho Cố Minh năm xưa, khỏi bùi ngùi xúc động.

Năm đó, Cố Minh cho ông tiền, ông từ chối.

Ngay đó, Cố Minh đầu tư thị trấn hẻo lánh nhất ở Liễu Thành, tặng miễn phí cho ông, ông một nữa từ chối.

Cuối cùng, Cố Minh hết cách, đành tìm một đến quản lý xưởng, hỏi ông xem ở địa phương quen ai kinh nghiệm , ông thấy xưởng xây xong, khai trương cũng lỗ vốn, thế là giới thiệu xưởng trưởng hiện tại cho Cố Minh.

Lúc đó Cố Minh còn đặc biệt hỏi thăm, hỏi quan hệ giữa ông và xưởng trưởng thế nào, ông tưởng Cố Minh lo lắng nhân phẩm đạt yêu cầu, thế là vỗ n.g.ự.c đảm bảo với Cố Minh.

Bao năm qua, xưởng trưởng cũng phụ sự tín nhiệm của ông, luôn cẩn trọng việc, cho dù Cố Minh từng đến một , nhưng lão vẫn quản lý xưởng đấy, ngày càng phát đạt.

Mười mấy năm bình yên vô sự, khiến ông cứ ngỡ, xưởng trưởng là một , đáng để tin cậy, nào ngờ…

“Bố, chuyện trách bố , lòng khó đoán, thức lâu mới đêm dài, những lời lý.”

Cố Mạn an ủi Lão Cố một hồi, đó dậy, hỏi đồng chí công an xem loại chuyện nên xử lý thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-cay-the-duoc-kinh-thieu-cung-chieu-vo-han/chuong-72.html.]

Đồng chí công an liếc bản ghi chép : “Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, chỉ xem truy cứu thôi, nếu truy cứu, tội đầu cơ trục lợi, là tù đấy.”

Thời buổi , đầu cơ trục lợi đều tù, huống hồ là bán trộm vật tư của xưởng lên tới hàng nghìn tệ.

Cố Mạn xong, ung dung hỏi: “Nếu bán nhiều, thì hình phạt nặng hơn một chút ạ?”

Đồng chí công an thấy Cố Mạn những lo lắng, mà giọng điệu còn chút hả hê, lập tức nhíu mày, khó hiểu đáp: “Đương nhiên , tùy theo tiền lớn nhỏ khác , mức phạt cũng sẽ khác .”

mà, nếu nhà cô thể bù đắp khoản thâm hụt, chừng rộng lượng, thể tha cho nhà cô một con đường sống, như thì tù nữa.”

Nghe đến đây, Cố Mạn yên tâm.

Với những việc mà tên xưởng trưởng , cùng với tiền mà lão dính líu, chắc chắn tù vài năm!

Còn chuyện bù đắp… hờ, bao nhiêu năm đầu cơ trục lợi, cùng với tổn thất của phía khách hàng, chỉ bù vài nghìn tệ là thể bù đắp !

Từ đồn công an bước , xưởng trưởng thẳng về nhà.

Khi ngang qua cửa hàng tạp hóa, như nhớ điều gì, khóe miệng lão nhếch lên, đắc ý bước về phía cửa hàng.

“Cho gọi một cuộc điện thoại.” Xưởng trưởng ném đồng xu hai hào, đồng xu xoay vòng vòng mặt quầy kính.

Lão thành thạo điện thoại thuộc lòng, trong ống vang lên tiếng “tút—— tút——” chờ đợi.

là Cố Minh, ai đấy?” Giọng của Cố Minh từ trong ống truyền đến.

Nghe thấy giọng Cố Minh, xưởng trưởng bóp giọng gào t.h.ả.m thiết: “Ông chủ, với ngài! mơ cũng ngờ, Lão Cố ông … ông …”

“Cái gì? Lão Cố ?” Cố Minh ở đầu dây bên đột ngột cao giọng.

Vừa thấy chuyện liên quan đến Lão Cố, Cố Minh sốt ruột đến mức cũng chẳng buồn uống, vội vàng hỏi: “Chuyện gì xảy ? Ông mau rõ cho !”

Xưởng trưởng thấy Cố Minh ở đầu dây bên kích động như , vội vàng thêm mắm dặm muối : “Ông chủ, ngài !”

thấy ngài và ông quan hệ , là đáng tin cậy, nên mới giao việc nghiệm thu sợi dệt cao cấp cho ông , nhưng ngờ, ông dám giấu ngài cái chuyện đầu cơ trục lợi .”

Nga

“Chuyện khách hàng trả hàng , điều tra rõ ràng , chính là vì Lão Cố tham tiền, nảy sinh tà niệm, đem sợi dệt cao cấp trong kho của chúng bán ngoài, đổi lấy sợi dệt kém chất lượng mang về.”

“Haizz… Ông chủ, với ngài a!”

“Đều tại trông coi Lão Cố cẩn thận, còn giao phó chuyện quan trọng như cho ông , là do quá tin tưởng Lão Cố, khó lòng chối bỏ trách nhiệm a!”

 

 

Loading...