Xưởng Này Là Của Lão Cố
“Tức giận? Tức giận cái gì?” Cố Ngôn thản nhiên xưởng trưởng, “Cả cái xưởng đều là của bác , cho dù bác bán đứt cũng chẳng , huống hồ chỉ là đầu cơ trục lợi.”
Nga
Giọng điệu của Cố Ngôn nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo một loại nhàn nhã tự tại nên lời.
Xưởng trưởng xong, như hòa thượng sờ mãi thấy tóc, đầu óc mụ mẫm.
Cái gì gọi là cả cái xưởng đều là của ông ?
Lão Cố? Ông tài đức gì a!
Cái xưởng quy mô lớn như , ăn phát đạt như , bao nhiêu trấn đều đỏ mắt ngưỡng mộ. Kết quả Cố Ngôn nhẹ bẫng với lão, đây là tài sản của Lão Cố?
“Thiếu đông gia, ngài đùa ? Lão Cố chẳng chỉ là một công nhân bậc tám quèn thôi ?” Xưởng trưởng khúm núm Cố Ngôn, trong mắt mang theo một tia chột tột độ.
Trước đó ở trong đồn cảnh sát, Cố Mạn từng buông một câu tương tự. Lúc đó lão còn khịt mũi coi thường, cảm thấy chuyện hoang đường thể nào xảy . Giờ phút chính miệng Thiếu đông gia xác nhận, lão chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ chân.
Cố Ngôn từ từ ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén như d.a.o cạo: “Ông thấy giống đang rảnh rỗi đùa với ông ?”
Chạm đôi mắt lạnh lẽo đầy áp bách của Cố Ngôn, xưởng trưởng chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, tim như nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nếu thực sự là của Lão Cố, ... ...
“, nhưng Lão Cố chỉ là một công nhân, cái xưởng lớn như ...”
Xưởng trưởng còn vớt vát thêm gì đó, thấy Cố Ngôn mất kiên nhẫn dậy: “Nếu Lão Cố chịu , ông cũng cuốn gói cút xéo , cần nữa.”
Cái gì?
Đồng t.ử xưởng trưởng co rút mạnh, chỉ cảm thấy cả đều !
Lão dùng chút thủ đoạn hèn hạ, cố ý ép Lão Cố nghỉ việc. Chuyện ... chuyện mời là thể dễ dàng mời về . Đó chẳng là tự vả mặt ?
Cùng với đôi mắt lạnh lẽo của Cố Ngôn quét tới, xưởng trưởng vội vàng lùi lũi chạy khỏi văn phòng. khi ngoài, cả lão vẫn còn trong trạng thái hoảng hốt tột độ.
Lão Cố... xưởng là của Lão Cố?
Chuyện... chuyện hoang đường thể chứ?
Chủ nhiệm phân xưởng thấy xưởng trưởng thất thần , vội vàng tiến lên, quan tâm hỏi: “Xưởng trưởng, ? Thiếu đông gia gì ?”
Xưởng trưởng hít sâu một , yết hầu lăn lộn vài cái khó nhọc: “Thiếu... Thiếu đông gia bảo chúng tìm Lão Cố đến. Cậu, ! Gọi đến Liễu Gia Thôn một chuyến, bảo Lão Cố mau ch.óng qua đây!”
Nếu cái xưởng thực sự là của Lão Cố, lão chẳng là...
Nghĩ đến những chuyện tày đình xảy trong đồn cảnh sát ngày hôm đó, xưởng trưởng chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Sau lưng áo từ lúc nào ướt đẫm mồ hôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tieu-cay-the-duoc-kinh-thieu-cung-chieu-vo-han/chuong-81.html.]
Chủ nhiệm phân xưởng xong, còn tưởng là Thiếu đông gia gọi Lão Cố đến để truy cứu trách nhiệm. Gã lập tức sai một công nhân hỏa tốc đạp xe Liễu Gia Thôn gọi .
Chuyến , dù vắt chân lên cổ chạy nhanh nhất cũng mất một tiếng đồng hồ.
Chủ nhiệm phân xưởng liếc Cố Ngôn đang uy nghi trong văn phòng, chỉ cảm thấy Kinh Thành đúng là Kinh Thành. Cho dù ăn mặc mộc mạc giống hệt bọn họ, nhưng cái khí chất cao ngạo đó, một cái là xuất từ hào môn.
“Xưởng trưởng, về về cũng mất cả tiếng đồng hồ đấy. Hay là chúng mời Thiếu đông gia ăn cơm ?”
Chủ nhiệm phân xưởng cách lấy lòng, trực tiếp châm cho xưởng trưởng một điếu Đại Tiền Môn.
Xưởng trưởng máy móc nhận lấy điếu t.h.u.ố.c, ngón tay run rẩy lẩy bẩy suýt chút nữa thì kẹp nổi: “Bỏ , bây giờ tâm trạng ăn uống gì cả.”
Lần lão gọi một bàn thức ăn sơn hào hải vị, vị Thiếu đông gia nhất quyết nể mặt, một miếng cũng thèm động đũa. Lần ... e là cần gọi món, chỉ riêng cái mạng của lão cũng đủ thành một món ăn dâng lên .
Chủ nhiệm phân xưởng thấy sắc mặt xưởng trưởng trắng bệch, còn tưởng lão lo lắng Lão Cố đến sẽ lung tung mặt Thiếu đông gia, vội vàng an ủi: “Ngài đừng lo, sẽ dặn dò Lão Cố cẩn thận, bảo ông ngậm c.h.ặ.t miệng, đừng lung tung!”
Xưởng trưởng xong, chủ nhiệm phân xưởng như một thằng ngu: “Dặn dò ông ? Cậu còn dám dặn dò ông ? Ông chỉ cần mở miệng một câu, và đều cuốn gói cút xéo về quê chăn vịt!”
Một tiếng đồng hồ chờ đợi , đối với xưởng trưởng mà còn dài đằng đẵng hơn cả một thế kỷ. Lão ngừng hành lang, thỉnh thoảng ngước lên chiếc đồng hồ treo tường. Mỗi một giây trôi qua đều như d.a.o cùn cứa thịt, vô cùng giày vò.
Rất nhanh, công nhân phái Liễu Gia Thôn .
Thấy thở hồng hộc trở về một , chủ nhiệm phân xưởng ở bên cạnh nhịn ngó nghiêng phía hỏi: “Lão Cố ? Ông về cùng ?”
“Lão... Lão Cố căn bản ở nhà. đến đó, trong nhà chỉ một vợ ông .”
Người công nhân chạy về thở hổn hển báo cáo, “ hỏi , vợ Lão Cố Lão Cố bắt tàu Quảng Hải, mấy ngày nữa mới về.”
Lúc đến đó, Vương Tú Anh chẳng cho sắc mặt gì, còn thẳng thừng c.h.ử.i xưởng trưởng của bọn họ là đồ khốn nạn! May mà là xưởng trưởng, nếu sợ chẳng còn mạng mà lết về xưởng.
“Lão Cố nhà?” Xưởng trưởng , trong mắt lóe lên một tia mừng rỡ như điên, kích động bật dậy!
Tốt quá ! Lão Cố nhà, lão thể tiếp tục dối, tiếp tục lấp l.i.ế.m lời dối tày trời của !
Ây da, lão cũng ngốc thật, nghĩ việc dối là Lão Cố nhà chứ. Lần Thiếu đông gia hết lời để bắt bẻ ?
Cùng lúc đó, Cố Ngôn trong phòng cũng rõ mồn một lời báo cáo của công nhân.
Anh mở cửa, sải bước dài như băng , giọng lạnh lẽo, tựa như dòng suối buốt giá trong khe núi: “Dẫn đường! Đến nhà Lão Cố.”
“Không , Thiếu đông gia, Lão Cố ông nhà, ngài cũng vô ích thôi.” Xưởng trưởng vội vàng chạy theo ngăn cản.
Cố Ngôn thèm để ý đến xưởng trưởng. Lúc ngang qua sạp trái cây ven đường, đặc biệt dừng một lát, mua hai túi trái cây tươi ngon.