Thập Niên 80: Trà Xanh Công Đức Phóng Hạ Đồ Đao - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-03-25 17:27:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cùng lắm là lúc cùng chia thịt lợn rừng, Khương Đường và Thường Võ Mặc với tư cách là những công thần lớn thể chia nhiều hơn một chút.”
Hiện tại chuyện trong đội sản xuất vẫn ai , chỉ là khi hai cùng xuống núi, thấy họ đều với vẻ mặt ngây dại.
Thường Võ Mặc nắm tay Khương Đường cùng xuống núi, thực sự là tình huống khẩn cấp nên màng đến nhiều như thế nữa.
Khương Đường chỉ sắc mặt trắng bệch mà môi cũng chút niềm vui nào.
Cho dù lợn rừng ch-ết, nhưng thời khắc mấu chốt cuối cùng đó cô cũng nghi ngờ là hệ thống tay cứu .
Dù thì sự thật một nữa chứng minh hệ thống thực sự là một sự tồn tại lợi hại, Khương Đường thoát ch-ết trong gang tấc nên trong lòng ngoài sự sợ hãi thì nhất thời cũng khó thêm cảm xúc nào khác.
Nếu cảnh cho phép thì Thường Võ Mặc thực sự hận thể cõng cô gái nhỏ xuống núi, trạng thái của Khương Đường trông quá tệ.
Mà trong đội thấy họ cũng kịp nghĩ nhiều, chủ yếu là cả hai đều nhuốm m-áu đầy đầu đầy mặt.
Sợ ch-ết luôn, gần họ nhất tình cờ chính là chị dâu cả nhà họ Thường.
Tào Đại thấy xong liền vội vàng lao tới, lớn tiếng hỏi:
“Có chuyện gì thế , chẳng lẽ gặp sói rừng ?"
Sở dĩ núi ít lui tới là vì bên trong thú dữ, mấy năm thấy sói xuất hiện.
Cho nên bình thường chỉ hoạt động ở chân núi, dù sâu rừng thu hoạch sẽ nhiều hơn nhưng bình thường cũng dám sâu.
Dù thịt ăn thì thể ăn nhiều rau, cùng lắm bụng đói thì ngủ, chứ mất mạng thì coi như xong đời luôn.
lúc Tào Đại đang sốt sắng hỏi han thì bên Tô Huệ Quyên nhận tin báo liền vội vã chạy tới.
Đừng bà ngày thường yếu đuối mỏng manh, lúc chạy nhanh lắm, thậm chí đ-ánh rơi một chiếc giày cũng thèm để ý.
“Sao thế, xảy chuyện gì?"
Tô Huệ Quyên lảo đảo chạy tới, cũng thấy vệt m-áu con gái.
Tức thì kinh hồn bạt vía, nước mắt lập tức từ hốc mắt bắt đầu trào .
Ngược khiến Khương Đường giật tỉnh táo , lập tức vội vàng ôm lấy , liên tục trấn an:
“Mẹ, con , đây m-áu của con.
Đây là m-áu lợn rừng, tụi con đ-ánh ch-ết lợn rừng ạ."
Thường Võ Mặc:
…………
Hắn vốn định giải thích một chút, rõ lợn rừng do bọn họ đ-ánh ch-ết mà là nó tự đ-âm gốc cây ch-ết.
Nghĩ nghĩ , lời đến cửa miệng nữa.
Vả khoan hãy khác tin , lợn rừng đ-âm đầu ch-ết vốn cũng là công lao của Khương Đường, cần thiết chối bỏ.
Chỉ thấy hai con Khương Đường đều mang vẻ mặt kinh hồn bạt vía, hai con ôm cùng an ủi đối phương.
Mà vây quanh họ ngày càng đông, ngay cả chú đội trưởng cũng đến .
Thế là đợi đối phương hỏi han, Thường Võ Mặc chủ động tiến lên :
“Chú ơi, tụi con gặp lợn rừng ."
Mọi xong đều hít một khí lạnh, rằng mấy năm lúc đồng gì ăn lợn rừng cũng sẽ chạy xuống núi.
Không những phá hoại mùa màng mà lúc nguy cấp còn hại đến tính mạng con .
Nghe thấy lời đều vô cùng lo lắng, cảm thấy cô gái nhà họ Khương đúng là chịu quá nhiều tội , cách đây lâu ngã xuống nước nay gặp chuyện thế .
May đó Thường Võ Mặc :
“ con lợn rừng bọn con đ-ánh ch-ết , là Khương Đường đ-ánh ch-ết ạ."
Tốt , lợn rừng đ-ánh ch-ết là ——
Ngay đó liền phản ứng , thằng hai nhà họ Thường mà là con bé nhà họ Khương đ-ánh ch-ết lợn rừng ?
Cơ bản chẳng ai tin lời Thường Võ Mặc cả, nhưng điều cũng quan trọng, còn việc quan trọng hơn.
“Chú ơi, tụi tìm thêm mấy nữa cùng lên xem thử, nếu con lợn rừng nào khác kéo tới thì khiêng lợn ch-ết về ạ."
Thường Võ Mặc lời lúc nãy vẻ quá kinh khủng.
Cho nên mới vội vàng tiếp lời :
“Tuy là em gái họ Khương đ-ánh ch-ết, nhưng dù cũng là tài sản công, khiêng lợn về để chú xem sắp xếp thế nào ạ."
Tức thì đều từ trong sự kinh nghi lúc nãy mà định thần , kế đến liền nhớ tới một vấn đề nghiêm trọng khác:
“Lợn rừng ch-ết thể khiêng về, tính là tài sản tập thể của công, liệu chia chút thịt ?”
Đã bao lâu ăn thịt, vẫn là hồi Tết, cũng chỉ cắt hai lạng thịt cho cả nhà chia .
Nghĩ đến đây thì còn gì bằng, bắt đầu ngừng nuốt nước miếng, tưởng tượng xem nhà thể chia bao nhiêu thịt lợn rừng đây...
Đại đội trưởng cũng chẳng màng đến chuyện khác nữa, vội vàng sắp xếp mấy thanh niên trai tráng, vác theo dụng cụ theo Thường Võ Mặc lên núi.
Còn về Khương Đường, là cô đ-ánh ch-ết lợn rừng ?
Những phụ nữ còn vây quanh Khương Đường và cô, lượt quan tâm tiến tới hỏi han.
Nước mắt của ruột khiến tinh thần Khương Đường hồi phục , cô tập trung giải thích nghiêm túc một hồi, chỉ dính m-áu lợn rừng chứ m-áu của .
Cô thương chỉ là một phen khiếp vía, lợn rừng ch-ết vân vân.
Vừa lúc mấy thím khác tới hỏi, Khương Đường dứt khoát kể một lượt nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tra-xanh-cong-duc-phong-ha-do-dao/chuong-71.html.]
Dĩ nhiên cô sẽ thật sự nhận hết công lao đ-ánh ch-ết lợn rừng về phần , cũng chẳng ai tin mà.
Chỉ thể thế :
“Lúc đó con lợn rừng lao về phía con, con dường như sợ đến ngây , cả chẳng còn chút sức lực nào cả.
Đến thời khắc mấu chốt nhất, con vì mà bảo vệ bản thật , thế là 'vèo' một cái con lách né sang một bên.
Mà con lợn rừng vẫn cứ lao về phía con, nhất thời hãm , đ-âm thẳng một phát 'rầm' cái cây to đùng."
“Sau đó thì ?"
Có lẽ vì Khương Đường kể chuyện quá nên nhịn mà hỏi tiếp.
“Sau đó con lợn rừng đó đ-âm đầu ch-ết luôn ạ."
Khương Đường xòe hai tay , một cách vô cùng ngây thơ.
“Cái — cái —" Người hỏi chuyện mang vẻ mặt ngượng ngùng, chẳng nên gì tiếp theo nữa.
Ngược , Kỳ Ngọc Lan cũng đang hóng hớt liền lập tức lên tiếng:
“Cái vẫn là công lao của Đường Đường mà, nếu Đường Đường là phúc khí chứ, bình thường như chúng đây mà nếu gặp lợn rừng ch-ết cũng lột một tầng da.
Đường Đường thì , lợn rừng thấy con bé là tự sát luôn, chúng cũng ăn thịt theo.
Tốt quá , chúng đều cảm ơn em gái nhà họ Khương thật mới ."
Đó là điều tất yếu, ăn thịt mà, đợi lợn rừng về là thịt ăn .
Mọi rộ lên từng đợt reo hò.
Dưới sự tuyên truyền hết của Kỳ Ngọc Lan, một cách hiểu sâu sắc hơn về nhận thức Khương Đường là phúc;
Còn Tô Huệ Quyên thì chẳng màng đến việc thịt ăn , con gái thương mới là việc chính.
Tuy nhiên bà vẫn dạy bảo cô vài câu, con bé trời cao đất dày là gì, một dám chạy tận rừng sâu núi chứ?
Bên Thường Võ Mặc dẫn theo mấy chú bác em vạm vỡ trong đội tới chỗ con lợn rừng ngã gục lúc nãy.
May mùi m-áu tanh thu hút thêm thú dữ nào khác tới, vẫn chỉ con lợn rừng đó đẫm m-áu.
Mọi thấy xong đều giật , ai nấy đều thầm nhủ trong lòng:
“Con bé nhà họ Khương lợi hại thật, con lợn rừng to thế đ-ánh ch-ết kiểu gì ?”
Có bạo dạn tiến lên mấy bước, cẩn thận lấy gậy chọc chọc con lợn rừng, thấy nó vẫn nhúc nhích.
Xác định lợn rừng thực sự ch-ết hẳn, lúc thực sự đều vô cùng vui mừng.
“Ch-ết thật , ch-ết hẳn ."
“Người lạnh ngắt , m-áu cũng đổi màu , lợn rừng tiêu đời ."
“Ha ha, con lợn rừng to thế , mổ chắc cũng hai trăm cân thịt đấy nhỉ?"
“Về là chúng thể chia thịt ."
Mọi đều vô cùng phấn khởi, bắt đầu dùng ánh mắt và lời để “mổ xẻ" con lợn rừng .
Thế là bắt đầu phân công hợp tác, tiên dùng dây thừng trói c.h.ặ.t lợn rừng , đó dùng đòn gánh khiêng, một nhóm nỗ lực khiêng xuống núi.
Dĩ nhiên Thường Võ Mặc chỉ bên cạnh, những việc dùng sức thì cần .
Dù là thằng hai nhà họ Thường cô bé nhà họ Khương, trong lòng đều hiểu rõ, hôm nay đ-ánh con lợn rừng là công lao của hai bọn họ.
Lẽ dĩ nhiên những việc cần dùng sức khác thì cần họ nữa.
Đợi đến khi lợn rừng khiêng xuống núi đưa thẳng tới trụ sở đại đội, đại đội trưởng đích nghiệm thu kiểm tra, tiên ở mặt khen ngợi nồng nhiệt Thường Võ Mặc và Khương Đường.
Mặc dù Thường Võ Mặc lợn rừng do Khương Đường đ-ánh ch-ết nhưng các ông già thanh niên đa đều tin.
Con lợn rừng ít nhất cũng ba trăm cân, dù khi mổ bỏ xương thì chỗ thịt còn cũng hơn hai trăm cân, con bé nhỏ nhắn nhà họ Khương thể chỉ võ lực như .
Chắc chắn là thằng hai nhà họ Thường cố tình như , hiện tại trong đội nhiều thằng hai nhà họ Thường nhắm trúng cô bé nhà họ Khương sức khỏe thậm chí khả năng sinh đẻ .
Vì cô mà nhiều chuyện đây từng , nhất thời thậm chí ít cô gái trong đội đều ngưỡng mộ Khương Đường.
Mà những phụ nữ còn rõ hơn, của thằng hai nhà họ Thường, chính là Kỳ Ngọc Lan cũng thích cô bé đó, để tâm chuyện cô sinh đẻ .
Đợi lợn rừng khiêng về đều thấy xong thì niềm vui sướng đó, cũng chẳng khác gì Tết là mấy.
như dự đoán đó, lợn rừng thuộc tài sản tập thể, nhưng nó ch-ết giữ lâu.
Đại đội trưởng quyết định ngay lập tức chia thịt cho mỗi nhà theo điểm công, con Khương Đường là ngoại lệ, cần trừ điểm công của họ mà vẫn chia cho mười cân thịt.
Quyết định ai lên tiếng phản đối rõ ràng, dù Thường Võ Mặc cũng quy hết công lao cho Khương Đường .
Mà bất kể rốt cuộc là ai trong họ đ-ánh ch-ết lợn rừng, tóm Khương Đường lên núi một chuyến gặp lợn rừng Thường Võ Mặc tìm cô lợn rừng ch-ết.
Đây là sự thật, quá trình cụ thể thế nào quan trọng, kết quả là hai ngày nay đều ăn thịt là vui .
Thường Ngọc Châu đang lẫn trong đám đông, khệ nệ bụng bầu Khương Đường đang bao nhiêu vây quanh khen ngợi mà tâm trạng vô cùng phức tạp, cô dĩ nhiên cũng tin lời Thường Võ Mặc.
Cô định bụng sẽ tới chỗ thím khích bác vài câu, mười cân thịt đấy, nếu là công lao của Võ Mặc thì thịt đó chẳng đều là của nhà thím ?
Nay đem chia cho nhà thím Ba họ Khương, chú thím tức giận mới lạ.
Kết quả Thường Ngọc Châu còn kịp tìm thím thì chồng cô , chính là vợ của Khương Đại tìm tới con dâu .
“Ngọc Châu ."
“Mẹ ạ."