Tần Tương gật đầu, áy náy : " là chị để ý thật. Chuyện bày sạp ở chợ đêm thì thôi , cứ tập trung bán ở tiệm là . Em cố gắng học hành, nâng cao trình độ, em sẽ là kế toán chính thức của tiệm ."
Hà Lệ Bình vội vàng gật đầu: "Em nhất định sẽ cố gắng hết sức."
Tần Tương với những khác: "Chờ Lệ Bình học xong, các em cũng phiên đăng ký học, học phí chị sẽ lo hết."
Nghe , Đàm Tú và một nhân viên khác đều vui mừng, chỉ Miêu Hiểu Phượng là lộ vẻ vui.
Buổi tối lúc về nhà, Miêu Hiểu Phượng với Đàm Tú: "Cậu mà cũng chịu phục ?"
Đàm Tú ngơ ngác: "Cậu Hà Lệ Bình á?"
Miêu Hiểu Phượng mím môi: "Cô đến muộn nhất, mà ưu tiên học . Dựa cái gì chứ?"
Nghe , Đàm Tú nhịn : "Dựa việc thông minh, học nhanh đấy. Lúc bà chủ dạy ghi sổ, tất cả chúng đều ở đó, là do chúng học nhanh bằng Lệ Bình, giờ thấy học thấy bất mãn, thế thì trách ai ? Trách cha sinh cho cái đầu thông minh ?"
Bị Đàm Tú mắng cho một trận, Miêu Hiểu Phượng rơm rớm nước mắt: "Tớ với cùng tiệm một lúc, mà bênh Hà Lệ Bình, coi thường tớ đến thế ?"
Đàm Tú đảo mắt: "Cùng tiệm thì ? Tớ bênh Lệ Bình chỗ nào? Là do bản chúng cầu tiến thì liên quan gì đến . Bà chủ chẳng , chờ cô học xong thì đến lượt chúng . Để cô học xem tình hình thế nào cũng mà, ở đây đ.â.m chọc cái gì ."
Miêu Hiểu Phượng im lặng một lúc lâu mới lẩm bẩm: "Giá mà Dương là ông chủ của chúng thì mấy."
"Nếu Dương là ông chủ thì sớm chẳng đến lượt ." Đàm Tú thẳng thừng, "Nếu đến nước thì tớ cũng chẳng giấu gì nữa, tâm tư của đối với Dương tớ thấu từ lâu . Anh Dương chỉ là nể mặt bà chủ nên chấp nhặt với thôi, thật sự tưởng để mắt đến chắc?"
Miêu Hiểu Phượng cúi đầu , Đàm Tú thở dài, lời tâm huyết : "Bà chủ của chúng là bản lĩnh, Dương theo bà chủ chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền, thể để mắt đến hạng như chúng . Vả , đôi bên cũng cùng đẳng cấp. Tớ thấy rõ , nếu cứ tiếp tục như , bà chủ chắc chắn sẽ nương tay . Chúng tuy công nhân nhà nước, nhưng bà chủ trả lương cao, ở đây còn sướng hơn công nhân nhiều. Nếu cứ tự tìm đường c.h.ế.t thì tớ cũng chịu, giúp gì ."
Nói xong, Đàm Tú bỏ thẳng, để mặc Miêu Hiểu Phượng đó một lau nước mắt.
Tần Tương ngoài gọi điện thoại, tình cờ thấy Miêu Hiểu Phượng đang ánh đèn đường. Cô cũng hiểu lờ mờ câu chuyện, định tiến tới nhưng thôi. Thôi kệ, con gái nhà cũng cần giữ thể diện, hà tất họ khó xử.
Nga
Trở tiệm, Hà Lệ Bình và Mễ Hồng Quân cũng chuẩn về ký túc xá ngủ. Tần Tương hỏi Mễ Hồng Quân: "Cậu định học lớp ban đêm ?"
"Không chị." Mễ Hồng Quân đáp, "Giờ thế là , học hành gì nữa."
Tần Tương vẻ mặt thản nhiên của mà phát bực: "Ngày mai tự mà đăng ký, nếu thì đừng đến tiệm của chị nữa."
Mễ Hồng Quân lập tức tỏ vẻ ủy khuất: "Chị Tương, chị chê em học vấn thấp ?"
Tần Tương cạn lời: "Nếu cứ nghĩ như thế mới chịu học thì cứ coi là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-312-long-nguoi-kho-doan.html.]
Mễ Hồng Quân: "..."
Hà Lệ Bình bên cạnh nén , kéo tay : "Đi mau , bảo mà , đáng đời."
Mọi hết, Tần Tương cũng đóng cửa chuẩn ngủ, đúng lúc đó một chiếc xe Mercedes sang trọng dừng cửa. Tần Tương khựng , cứ ngỡ Mạnh Hoài Khanh bước , nhưng xuống xe là Miêu Thịnh. Anh hớt hải : "Tần tiểu thư, gấp lắm , mong cô giúp cho một tay."
Tần Tương ngẩn : "Muộn thế , chuyện gì mà vội thế?"
Miêu Thịnh tiến gần, cúi đầu thật thấp: "Mạnh đau dày tái phát, giờ ăn uống gì, mạo nhờ Tần tiểu thư nấu giúp ngài chút gì đó dễ tiêu hóa."
Nói , Miêu Thịnh lấy từ trong túi một phong bì: "Đây là chút lòng thành của nhà chúng ."
Tần Tương nhận, hỏi: "Mạnh bảo đến ?"
Miêu Thịnh khựng : "Dạ , là tự ý quyết định."
"Số tiền cũng là tự ý?"
Miêu Thịnh đ.á.n.h liều đáp: "Vâng."
Tần Tương "ồ" một tiếng: "Vậy mang tiền về ."
Cô xoay định , Miêu Thịnh vội vàng khẩn khoản: "Tần tiểu thư, xin cô hãy giúp cho."
Tần Tương đầu , buông một câu: "Đợi đấy."
Nếu hôm nay thực sự là Mạnh Hoài Khanh bảo Miêu Thịnh mang tiền đến, thì cô sẽ mặc kệ cho đau c.h.ế.t cho .
Tần Tương lên lầu thẳng bếp. Tần Dương tắm xong, nhíu mày hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt em còn gì thế?"
Tần Tương kể lời của Miêu Thịnh, : "Tam ca, đây cũng coi như là một cơ hội ."
"Ý em là ?" Tần Dương nhướng mày, cảm thấy đây là cơ hội gì , ngược còn thấy vị đại gia Cảng Thành ý đồ với em gái .
Tần Tương hề nỗi lo của Tần Dương, cô nghiêm túc : "Cơ hội ôm đùi đại gia đấy!"