Cậu đối với Tần Tương cũng hẳn là cảm giác gì đặc biệt, ban đầu chỉ là cảm giác thất bại, đó chuyển thành sự ngưỡng mộ, dần dần tìm cách để gặp cô. Khi Mạnh Hoài Khanh xuất hiện tàu, dịu dàng trò chuyện với Tần Tương, dây thần kinh của Giải Túng bỗng chốc căng như dây đàn. Cậu thấy tia sáng trong mắt Mạnh Hoài Khanh, tia sáng đó luôn dõi theo Tần Tương, điều khiến Giải Túng cảm thấy bất an.
Mạnh Hoài Khanh nghỉ ngơi một lát gấp ghế xếp đưa cho Miêu Thịnh, đó thử leo lên giường . Anh đang mặc một bộ vest mỏng, để leo lên , cởi áo khoác , chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi, tư thế chút gượng gạo leo lên thang.
Tần Tương thấy động tĩnh, nhịn mở mắt xem, ngờ chạm ngay ánh mắt của Mạnh Hoài Khanh. Anh hỏi cô: "Leo lên như thế đúng ?"
Đại lão đầu tàu hỏa giường , đại lão đầu leo cái thang . Tần Tương nhịn , nảy ý : "Chỉ cần nhổm m.ô.n.g một cái là lên thôi."
Cô cứ ngỡ như Mạnh Hoài Khanh chắc chắn sẽ theo lời , ai ngờ Mạnh Hoài Khanh nghiêm túc nhổm một cái thật, tư thế trông buồn vẻ nghiêm trang lạ lùng. Và cũng lên thật. Có điều vì động tác kỳ lạ đó mà những đường nét cơ bắp chân và cánh tay lộ rõ qua lớp vải, Tần Tương nhịn mà liếc thêm vài cái.
Tội , tội , đúng là cực phẩm nam nhân, suýt chút nữa là cô xịt m.á.u mũi .
Mạnh Hoài Khanh đầu cô, cảm kích : "Cách của Tần tiểu thư quả nhiên hiệu quả."
Nga
Tần Tương thu hồi ánh mắt kịp, bắt quả tang tại trận: "..."
Lại Mạnh Hoài Khanh tiếp: "Có điều lúc Tần tiểu thư leo lên, tư thế vẻ ưu nhã và đúng mực hơn nhiều."
Tần Tương che mặt. Hóa cô ý , chỉ là cố tình phối hợp với cô thôi. Tần Tương lộ vẻ mặt chân thành: "Xin nhé, cứ tưởng Mạnh leo ." Ai mà ngờ "vụng về" thế chứ.
Ánh mắt Mạnh Hoài Khanh càng thêm ôn hòa: "Không , thể khiến Tần tiểu thư vui vẻ cũng là vinh hạnh của Hoài Khanh. Nếu Tần tiểu thư thấy , ngại leo nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-333-su-quan-tam-cua-anh-ba.html.]
Anh "mặt dày" , Tần Tương cũng chẳng mặt mũi nào mà bắt nữa. Cô là đắn, chứ hạng thích trêu hoa ghẹo nguyệt, huống chi còn là đại lão Cảng Thành, chắc là đang rảnh rỗi trêu chọc cô chơi thôi. "Không dám, dám."
Ở giường , Tần Dương thấy mà ê hết cả răng. Anh tin chắc rằng Mạnh Hoài Khanh ý đồ với em gái , đuổi theo tận lên tàu hỏa, còn Thủ đô cùng, rõ ràng quá còn gì. Anh sang Giải Túng, thấy sắc mặt thật sự chút nào. Tần Dương nhịn mà thở dài. Giải Túng vẫn còn kém cỏi quá. Dù cũng còn trẻ, mới vài câu bại trận . Sau nếu cả ba đều ở Thủ đô, với cái hạng như Mạnh Hoài Khanh, em gái liệu chống đỡ nổi ? Nếu Giải Túng lớn hơn vài tuổi thì mấy. Mà cũng đúng, nếu Giải Túng lớn hơn vài tuổi, chắc gì cơ hội gặp Tần Tương.
Nghĩ đến việc nếu Tần Tương ở bên Mạnh Hoài Khanh, đến Cảng Thành đối phó với bao nhiêu hạng , Tần Dương thấy tâm trạng vui chút nào. Khổ nỗi "hoàng đế vội, thái giám vội", lo đến phát sốt cả lên mà em gái dường như vẫn nhận điều gì.
So sánh , Giải Túng quá nhiều ưu điểm. Người ưu tú, trẻ trung trai, gia đình gia giáo, cha đều là trí thức, tính tình ôn hòa, trông cũng vẻ thích em gái . Một gia đình như phù hợp với em gái hơn nhiều so với hào môn đại phú đại quý ở Cảng Thành. Nhỏ hơn hai tuổi thì , "nữ hơn hai, giàu gấp bội" (nữ đại nhị, kim mãn quỹ), nhỏ hơn hai tuổi thì cũng là thỏi vàng ròng cả đấy.
Nghĩ , Tần Dương gương mặt thanh tú của Giải Túng thấy thuận mắt hơn hẳn. Chỉ tiếc là nhóc uổng công gương mặt , học hành giỏi giang mà cái miệng thì cứ như câm . Nhìn Mạnh Hoài Khanh kìa, chỉ một chuyện nhỏ xíu cũng bắt chuyện , còn bên thì cứ cúi đầu im như thóc.
Tần Dương quyết định giúp Giải Túng một tay, chủ động hỏi: "Tương Tương học chuyên ngành thiết kế thời trang, còn học ngành gì, cách xa chỗ con bé ? Tương Tương là con gái, một một ở Thủ đô thật khiến yên tâm. Hai đứa là bạn cùng trường, là đồng hương, chiếu cố con bé nhiều nhé."
Một câu thu hút sự chú ý của tất cả , ai nấy đều về phía Giải Túng. Nghe , Giải Túng ngẩng đầu Tần Tương một cái, gương mặt ửng hồng: "Cháu học chuyên ngành Vật lý. Chúng cháu đều từ một nơi , giúp đỡ lẫn là chuyện nên , ba Tần khách sáo quá."
Tần Dương hiếm khi mỉm : "Gọi ba Tần xa lạ quá, cứ gọi là ba cho thiết."
"Anh ba!" Tần Tương hiểu ba , cứ nhất quyết kéo cô và Giải Túng với , cô vội vàng lên tiếng: "Anh ba, mấy chuyện đó gì? Em lớn thế còn cần ai chiếu cố nữa?" Nói cô ái ngại Giải Túng: "Giải Túng, đừng linh tinh."
Giải Túng cô, : " thấy ba đúng đấy, việc gì cần giúp đỡ cứ việc tìm , hai cùng nghĩ cách bao giờ cũng hơn một ." Nói xong, Giải Túng bình thản hỏi Tần Dương: "Anh ba qua đó định ở mấy ngày ạ?"