Ê răng.
Không thể nào, họ cùng một đẳng cấp.
“Tần tiểu thư chuyện với ?”
Tần Tương hồn, phát hiện từ lúc nào chằm chằm , cô vội lắc đầu: “Không .”
mà thu hồi tầm mắt nhịn nhíu mày, càng thêm hoài nghi.
Cô đương nhiên lớn lên xinh , nhưng hai rõ ràng thích hợp. Cô tin Mạnh Hoài Khanh , cô cũng đối phó với cái gì là cha chồng hào môn, hoặc là còn ứng phó một đống cái gọi là chị em dâu.
Cô lắc đầu, lẽ là cô nghĩ nhiều , quyên tặng thư viện cũng nhất định là qua, chừng là cấp tiền trạm.
Giải Túng gõ gõ bàn, Tần Tương vội cúi đầu tiếp tục chỉnh lý.
Trên giường tầng , Mạnh Hoài Khanh hai phía thường xuyên ghé cùng chuyện, nhịn mím môi.
Lần đầu tiên tiếc nuối sinh ở Cảng Thành mà Đại lục.
Tần Dương ngẩng đầu Mạnh Hoài Khanh một cái, Mạnh Hoài Khanh lộ một nụ : “Tần .”
Tần Dương ừ một tiếng, hai một cái, ý điều chỉ : “Họ hợp .”
Mạnh Hoài Khanh tỏ ý kiến: “Tần tiểu thư tính tình , với ai cũng thể hợp .”
“Cái đó thì đúng.” Tần Dương thản nhiên : “ Mạnh dường như tính tình cũng , gia thế lợi hại, chắc hẳn ít danh viện thích Mạnh chứ?”
Nga
Mạnh Hoài Khanh vẻ mặt ôn hòa, nhẹ nhàng lắc đầu: “Cái đó thì chắc.”
Chỉ là rốt cuộc vì là chắc, dù Tần Dương nghi hoặc, Mạnh Hoài Khanh cũng .
ý đồ của Mạnh Hoài Khanh chút rõ ràng, cũng chỉ Tần Tương ý tưởng đó nên cũng nghĩ theo hướng đó. Tần Dương là ngoài cuộc rõ ràng. Vừa chỉ là trò chuyện với Giải Túng, đ.á.n.h lạc hướng, ngờ Mạnh Hoài Khanh thể tìm kẽ hở để bắt chuyện với Tần Tương, điều khiến Tần Dương trong lòng khó chịu. Anh nhận định Mạnh Hoài Khanh ôn hòa lễ phép như vẻ bề ngoài, thực là một đàn ông tâm cơ thâm trầm.
Cũng đúng, đại lão Cảng Thành, chút tâm cơ thể sáng lập gia nghiệp lớn như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-336-dai-lao-cang-thanh-va-nhung-loi-noi-doi-ngot-ngao.html.]
Tần Dương như : “Giống Mạnh gia thế như , kết hôn gia tộc đều chọn lựa kỹ càng một danh viện môn đăng hộ đối ? Bên Cảng Thành gọi là danh viện, đúng ?”
Mạnh Hoài Khanh gật đầu: “Về lý thuyết là như , nhưng cũng tuyệt đối. từ nhỏ theo bà nội lớn lên, quan hệ với bên phụ lắm, phụ cũng thiếu con cái thể liên hôn, ông cũng quản hôn sự của . Bà nội luôn luôn tôn trọng ý nguyện của , thường với tiền bạc cả đời thời gian thể từ từ kiếm, nhưng tìm bạn đời cần dụng tâm tìm một tình đầu ý hợp, gia thế bối cảnh gì đó đều cần suy xét, cho nên kết hôn với ai đều do quyết định.”
Nói liếc mắt Tần Tương một cái, tiếp tục : “Còn về liên hôn, đó là bản lĩnh mới cần , đối với mà tất yếu liên hôn. Kết hôn với ai, chỉ xem cùng ai hiểu yêu , những cái khác đều vấn đề.”
Chỉ mấy câu như khiến Tần Dương hối hận đề cập chuyện , như : “Vậy Mạnh tuổi chắc hẳn đối tượng chứ, nhớ lớn hơn một chút?”
Mạnh Hoài Khanh tính tình , : “Lớn hơn một tuổi rưỡi nhưng , hiện tại vẫn đối tượng. Ở Cảng Thành hai mươi mấy tuổi vẫn là tuổi trẻ, ba mươi mấy tuổi kết hôn cũng ít, hai mươi mấy tuổi chính là lúc một sự nghiệp lớn, cho nên vội, tìm một tâm ý tương thông mới là quan trọng nhất, lẽ duyên phận đến cũng sẽ gặp .”
Tần Dương trực tiếp ngậm miệng.
Anh phát hiện, căn bản đối phương, đối phương đạo hạnh cao hơn một mảng lớn. Trước đây tiếp xúc ít, cho rằng đối phương là ít , ngờ ch.ó sủa mới là ch.ó c.ắ.n , một khi mở miệng, miệng còn giỏi hơn cả những như họ.
Nếu thể đ.á.n.h thì , Mạnh Hoài Khanh khẳng định đ.á.n.h .
khách khí như , giúp họ nhiều , nếu dám đ.á.n.h Mạnh Hoài Khanh, Tần Tương khẳng định sẽ tức giận.
Tần Dương liền vui.
đó, Tần Dương và Giải Túng dường như bàn bạc kỹ lưỡng, chỉ cần Mạnh Hoài Khanh ở trong toa xe thì hai tuyệt đối sẽ cùng ngoài.
Vào lúc 6 giờ tối, toa ăn bắt đầu đưa cơm, đợi Tần Tương và họ mua cơm tối, Miêu Thịnh biến mất từ lâu mang theo một cái hộp lớn đến: “Ông chủ, cơm tối chuẩn xong.”
Mạnh Hoài Khanh về phía Tần Tương và Tần Dương: “ cho chuẩn cơm tối, đồ ăn tuy nhiều lắm, nhưng chúng vài là đủ .”
Tần Tương : “Mạnh lão bản quá khách khí, tự chúng giải quyết là .”
Mạnh Hoài Khanh xuống , đặt hộp lên bàn nhỏ, mở , lộ đồ ăn bên trong, khó xử : “Đã chuẩn nhiều như , một ăn cũng hết, thì lãng phí.”
Đồ ăn bên trong đích xác ít, sáu món ăn, ngoài còn màn thầu và cơm. Nhìn lượng đó là chuẩn cho bốn năm .
Tần Tương còn chuyện, Tần Dương liền ý điều chỉ : “Mạnh lão bản thật là đại khí, suy nghĩ chu đáo.”