Tần Tương cứng họng, tay đỡ Mạnh Hoài Khanh cũng cứng đờ.
Mạnh Hoài Khanh : “Tần tiểu thư hiểu nhiều.”
“Cũng tạm thôi.” Mắt thấy toa xe, Tần Tương buông cánh tay : “Nếu còn đau cứ gọi , tìm tiếp viên hỏi xem t.h.u.ố.c .”
Mạnh Hoài Khanh gật đầu: “Được.”
Tần Tương liền lên giường , Mạnh Hoài Khanh cũng lên , cách 1 mét, hỏi: “ thể gọi cô là Tần Tương như họ ?”
Tần Tương sững sờ: “Đương nhiên thể, gọi Tần tiểu thư cũng thấy gượng gạo.”
Trong bóng đêm đàn ông khẽ , giọng vốn thuần hậu ôn nhuận càng thêm quyến rũ: “Được, cô cũng thể gọi Hoài Khanh.”
Tần Tương ừ một tiếng xuống: “Ngủ .”
Giây lát cô cảm thấy thích hợp, một ông chủ lớn như Mạnh Hoài Khanh ngoài ăn một bữa cơm tối đều chú trọng như , rõ tật đau dày, ngoài thể mang theo t.h.u.ố.c đau dày ?
Tần Tương nhịn nhíu mày, nhịn nghĩ nhiều, nhưng cô thật sự cũng nghĩ rõ, như Mạnh Hoài Khanh, mỹ nữ nào từng thấy qua, cô cũng đến mức khuynh quốc khuynh thành.
Chẳng lẽ bào ngư hải sâm ăn nhiều, đối với món cháo trắng rau xào như cô sinh hứng thú?
Nếu yêu đương, đó chính là yêu đương, rốt cuộc bất kể đàn ông phụ nữ đều nhu cầu, nam nữ hoan ái thuận theo ý nguyện của mỗi , chứ vì kết hôn.
Trong ý nghĩ hiện giờ của cô, chuyện gì quan trọng hơn sự nghiệp của cô, tình yêu cũng chỉ thể là dệt hoa gấm.
Mặc kệ đại lão Cảng Thành , thích thì yêu đương, thích thì tạm biệt, khi cô đồng ý đối phương còn thể gì?
Miên man suy nghĩ, Tần Tương cuối cùng cũng ngủ .
Toa kế bên, Mạnh Hoài Khanh uống nước ấm, vùng dày chút thoải mái hơn, từ trong túi lấy một viên t.h.u.ố.c đau dày bỏ miệng uống, rõ lắm thần sắc gì.
Từ tỉnh thành Thủ đô xe lửa mất một ngày một đêm, hừng đông qua Tân Thị, đến 9 giờ là thể đến địa phận Thủ đô.
Tần Tương khi dậy về phía Mạnh Hoài Khanh, Mạnh Hoài Khanh dựa đó sách, là cả đêm ngủ là dậy sớm.
“Mạnh đỡ hơn chút nào ?”
Nga
Tần Tương mở miệng, hai khác trong xe lập tức về phía Mạnh Hoài Khanh.
Mạnh Hoài Khanh buông sách xuống, dịu dàng: “Đã đỡ hơn nhiều , tối qua đa tạ cô.” Anh dừng một chút, : “Cảm ơn cô, Tần Tương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-338-moi-quan-he-bat-ngo.html.]
Sự đổi cách xưng hô khiến Tần Dương và Giải Túng như lâm đại địch, ánh mắt Tần Dương qua hai : “Tối qua?”
Mạnh Hoài Khanh gật đầu, ánh mắt cảm kích liếc Tần Tương: “Tối qua đau dày tái phát, may nhờ Tần Tương giúp đỡ lấy nước ấm mà ít nhiều cũng giảm bớt cơn đau. Vô cùng cảm ơn.”
Tần Dương nhíu c.h.ặ.t mày, Giải Túng cúi đầu ngoài rửa mặt đ.á.n.h răng, Tần Tương bất đắc dĩ: “Mạnh cần khách khí như , đây ngài đối với chúng giúp đỡ cũng nhiều, bất quá chỉ lấy ly nước ấm, chuyện tiện tay thôi, thật sự cần cảm ơn như .”
Nghe xong lời cô , Mạnh Hoài Khanh thuận theo gật đầu, trong giọng cũng mang theo sự mật: “Được, chúng cảm ơn qua nữa, nhưng tối qua chúng , cô gọi Hoài Khanh?”
Tần Tương nghẹn lời, cô thật sự gọi miệng , mỗi đối diện với Mạnh Hoài Khanh cô đều nhịn trực tiếp gọi là đại lão.
Mạnh Hoài Khanh cũng ép buộc, đặt quyển sách tay xuống, cũng xuống giường ngoài rửa mặt đ.á.n.h răng.
Tần Dương hồ nghi hai một cái, hỏi Tần Tương: “Các em tối qua…”
“Chính là như , tỉnh dậy thấy đau dày, lấy cho một ly nước ấm, chỉ là như thôi.” Tần Tương cũng tò mò về thái độ của Mạnh Hoài Khanh, trong lòng nghi hoặc cũng càng ngày càng sâu.
Tần Dương cô một cái đuổi theo Mạnh Hoài Khanh ngoài, lúc trong phòng rửa mặt đ.á.n.h răng, Mạnh Hoài Khanh đang chuyện với Giải Túng.
Mạnh Hoài Khanh : “Nghe Giải là thủ khoa khối Khoa học tự nhiên của tỉnh Lỗ, thật là tuổi trẻ đầy hứa hẹn.”
“Tuổi trẻ đầy hứa hẹn nên Mạnh mới đúng.” Giải Túng : “Rốt cuộc hai mươi mấy tuổi cũng là ông chủ lớn .”
Mạnh Hoài Khanh : “Cũng tạm thôi. Chẳng qua lớn hơn vài tuổi thôi. Giống Giải vẫn luôn nỗ lực sách chắc hẳn tiếp xúc nữ sinh cũng nhiều lắm chứ?”
“Cũng tạm thôi.” Giải Túng đem lời trả : “Không giống Mạnh , tuổi còn trẻ là tân quý bên Cảng Thành, trong nhà gia đại nghiệp đại, kiến thức qua danh viện mỹ nữ như cá diếc qua sông, kinh nghiệm phong phú.”
Mạnh Hoài Khanh lắc đầu phản bác: “Cái đó thì đến mức, tựa như tối qua , và bên phụ quan hệ , danh viện coi trọng cũng gia thế của . Bằng đến tuổi của cũng đến mức vẫn luôn gặp bạn gái thích hợp.”
Giải Túng mím môi, giọng cứng đờ: “Mạnh quả là phẩm hạnh .”
Mạnh Hoài Khanh ôn hòa: “Nên .”
Hai liền chuyện nữa.
Chờ mấy rửa mặt đ.á.n.h răng trở về, liền kinh ngạc phát hiện, thư ký Miêu Thịnh của Mạnh Hoài Khanh một nữa đặt bàn nhỏ lên, đó bày cháo kê trứng gà, quẩy và bánh bao nhân. Chủng loại đầy đủ, hương thơm ngào ngạt.
Mạnh Hoài Khanh ôn hòa : “Chắc hẳn đều đói bụng , cùng ăn .”
Sắc mặt Giải Túng cứng : “Không cần, tự mua là .” Nói xong trực tiếp xoay ngoài, kiên quyết chịu ăn bữa sáng của Mạnh Hoài Khanh nữa.