Tần Tương vội : “Các đùa gì thì đùa, đừng lôi .”
Mai Lâm sán gần hóng hớt: “Cậu rung động chút nào ? Nói thật nhé, xinh khí chất, Hạ huấn luyện viên thì tuấn soái khí, hai trông cũng đôi đấy chứ.”
Tần Tương thấy cô nàng mãi thôi, lập tức giơ tay hiệu: “Dừng ! Đừng lấy trò đùa. Chị đây đoạn tình tuyệt ái, kết hôn sinh con để bảo bình an .”
Đột nhiên, một tiếng “bộp” vang lên, Quan Ngọc Bình đập mạnh cuốn sách xuống bàn, mặt hầm hầm: “Các thôi , cứ lải nhải mãi thế!”
Mai Lâm thè lưỡi dám tiếp, nhưng Bối Nam Nam vẫn còn bực chuyện lúc nên trực tiếp vặc : “Ký túc xá của riêng . Bây giờ cũng đến giờ tắt đèn, chúng thích gì là quyền của chúng , liên quan gì đến ?”
“Bởi vì các đang về...” Quan Ngọc Bình dường như chợt nghĩ điều gì, sắc mặt tối sầm xuống: “Tùy các .”
Thái độ bất nhất của cô khiến Tần Tương khỏi suy nghĩ. Bối Nam Nam thì thấy thắng thế nên đắc ý: “Có những mà, cứ thích tỏ vẻ thanh cao.”
Những lời mỉa mai như Quan Ngọc Bình phớt lờ.
Mệt mỏi cả ngày, chẳng ai còn sức mà cãi , nhanh ch.óng ngủ.
Sáng hôm , đợt quân huấn tiếp tục. Mai Lâm giường đối diện với Tần Tương, thấy cô thốt lên một tiếng kinh ngạc, khiến những khác cũng tò mò sang.
Mai Lâm ngại ngùng : “Mọi Tần Tương kìa, mặt chẳng đen chút nào cả.”
Hôm qua phơi nắng cả ngày, đến lúc tan học mặt mũi, cổ và cánh tay ai nấy đều đỏ ửng lên, Tần Tương cũng ngoại lệ. ai mà ngờ chỉ một đêm, trong khi những khác da bắt đầu sạm thì Tần Tương khôi phục như cũ?
Mấy khác cũng thấy lạ, vây quanh Tần Tương như xem vật thể lạ. Đinh Hương mỉm : “Mình thấy tối qua Tần Tương bôi nhiều kem dưỡng da đấy.”
Triệu Văn Na vỡ lẽ: “Hóa là . Kem dưỡng da đúng là đồ . Lúc đỗ đại học, cũng c.ắ.n răng mua cho một lọ, còn chẳng nỡ dùng nhiều đây .” Nói đoạn, cô nàng còn ghé sát giường Tần Tương ngửi ngửi: “Người Tần Tương thơm thật đấy.”
Tần Tương ngượng: “Mình là để bảo vệ da thôi.”
Đinh Hương mím môi : “Người bảo vệ da thì nhiều, nhưng chăm chút kỹ như thì hiếm lắm.”
Nga
Chủ yếu vẫn là do điều kiện kinh tế hạn.
Tần Tương dậy rửa mặt chải đầu, đó ăn sáng ở nhà ăn.
Rút kinh nghiệm từ hôm qua, sáng nay ai nấy đều ăn nhiều hơn một chút vì sợ đủ sức chịu đựng đợt huấn luyện.
Quân huấn kéo dài nửa tháng, hai ngày đầu là vất vả nhất. Ngày đầu tiên chỉ tập nghiêm, thời gian quá dài. Đến ngày thứ hai, thời gian tăng lên, bắt đầu chịu nổi mà say nắng ngất xỉu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-352-quan-huan-va-nhung-chuyen-bi-hai.html.]
Thấy khiêng phòng y tế, Bối Nam Nam liền với Tần Tương: “Cậu bảo chúng giả vờ ngất để trốn quân huấn ?”
Tần Tương cô nàng như kẻ ngốc: “Cậu tưởng giả vờ mà bác sĩ nhận chắc? Cậu nghĩ họ sẽ bao che cho ?”
“Cũng đúng,” Bối Nam Nam thở dài, “Giá mà tiền thì , khi dùng tiền hối lộ bác sĩ là miễn quân huấn . Huấn luyện viên tuy trai thật đấy, nhưng mà cũng lạnh lùng quá .”
Tần Tương quả thực còn lời nào để , cô tự giác cách xa Bối Nam Nam một chút. Nói thì thôi, cứ chằm chằm cô gì .
Hay là đang nhắm tiền của cô?
Bối Nam Nam dường như nhận sự né tránh của Tần Tương, cô nàng sán gần, thì thầm: “Hay là cho mượn ít tiền .”
Tần Tương như cô nàng: “Cậu thấy giống tiền lắm ? Mình xuất từ nông thôn, cha đều là nông dân cả đấy.”
Bối Nam Nam thấy từ chối thì tỏ vẻ vui, bĩu môi: “ trông rõ là tiền mà.”
Nghe , Tần Tương càng thêm khó chịu, cô lạnh lùng đáp: “Cho nên vì tiền nên nhất định cho mượn, mà là mượn để hối lộ bác sĩ? Vạn nhất thất bại, nhà trường truy cứu, khi bảo là do Tần Tương ép mượn tiền, nếu chẳng thế, đúng ?”
“Sao nghĩ như !” Bối Nam Nam dỗi, “Không cho mượn thì thôi, việc gì những lời tổn thương khác thế.”
Tần Tương chỉ cô nàng nhạt: “Cậu dám bảo ý đó ?”
“Không ! Mình mượn nữa là chứ gì!” Nói xong, Bối Nam Nam hầm hầm bỏ tìm khác.
Lúc tiếng còi tập hợp vang lên, Tần Tương vội vàng dậy hàng.
Đến giữa buổi huấn luyện, tầm hơn ba giờ chiều, bỗng phía hô lên: “Có ngất xỉu !”
Tần Tương sang, hóa chính là Bối Nam Nam.
Bối Nam Nam dìu tìm bác sĩ, các bạn học xôn xao bàn tán về chuyện .
Sự việc diễn khá kịch tính. Bối Nam Nam khiêng đến chỗ bác sĩ, bỗng nhiên cô nàng “A” lên một tiếng bật dậy khỏi mặt đất, chẳng thấy chút dấu hiệu nào của việc say nắng cả.
Đến nước thì ai mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy .
Hạ huấn luyện viên chỉ liếc mắt một cái lạnh lùng : “Các bạn là một tập thể. Nếu phạm mà những khác nhưng kịp thời báo cáo thì tất cả sẽ phạt chung.”