“Gia đình đủ vững chắc.” Quan Ngọc Bình nhẩm tính một chút, cô hiện tại mỗi tháng lương một trăm đồng, cả ngày đều vênh váo thôi. Muốn 2100 đồng, cô ăn uống 21 tháng, gần hai năm mới thể tích cóp . Mà Tần Tương nhẹ nhàng là thể lấy .
Thật sự quá lợi hại.
Đến phòng quản lý nhà đất, nhân viên hỏi rõ tình hình, Tần Tương cũng hỏi thêm một việc, xác nhận căn nhà vấn đề đó mới ký hợp đồng. Hai vợ chồng già chờ ở đây, Tần Tương lấy tiền.
Hạ Thành Hoa theo ngoài: “ cùng cô.”
Tần Tương : “Đa tạ Hạ huấn luyện viên mở miệng giúp đỡ.”
Hạ Thành Hoa nhạo một tiếng: “Nếu cô gọi một tiếng huấn luyện viên, cô nghĩ rảnh rỗi quản chuyện bao đồng của các cô ?”
Tần Tương tức khắc cảm thấy đau răng, đàn ông sợ tật gì , một câu lời thể c.h.ế.t .
, dù là cô chiếm tiện nghi, lúc đến thật trong lòng cô định giá là 2300 đồng, ngờ duyên cớ bớt 200 đồng, 200 đồng cô giữ gì mà chẳng .
Hạ Thành Hoa cho sướng miệng, thì cứ , dù đau ngứa.
Nghĩ đến sắp thêm một bất động sản ở thủ đô, Tần Tương cả hưng phấn lên.
Đi ngân hàng lấy tiền, bên cạnh một bảo tiêu cao lớn uy mãnh, Tần Tương khỏi an đến mức nào, trong vòng vài mét, sống chớ gần.
Rất nhanh trở về phòng quản lý nhà đất. Tiền giao, ông Kiều đưa cho Tần Tương một chìa khóa, đó : “Còn một chìa khóa nữa chờ chúng dọn xong sẽ đưa cho cô, đến lúc đó sẽ gửi ở phòng quản lý nhà đất, cô tự đến lấy, gì bất ngờ, hai ba ngày nữa chúng cũng sẽ dọn . Đồ đạc bên trong chúng cũng sẽ để cho các cô.”
Tần Tương gật đầu: “Ông cứ việc mang hết.”
Bằng về về tìm cô đòi đồ gia truyền thì bây giờ.
Sổ hồng đổi tên, thủ tục cũng đầy đủ, Tần Tương trân trọng cất đồ túi xách, giải tỏa một mối lo.
Tần Tương : “Hôm nay phiền hai các nhiều , buổi chiều chúng dạo cùng Ngọc Bình mua đồ, buổi tối tớ mời hai ăn cơm, thế nào?”
Vừa ăn cơm cùng Hạ Thành Hoa, Quan Ngọc Bình vội vàng lắc đầu lia lịa: “Hôm nay tớ sức, mời khách thì cũng là mời , mời ăn là .”
Quan Ngọc Bình ghét bỏ Hạ Thành Hoa, Hạ Thành Hoa cũng lười phản ứng Quan Ngọc Bình: “Không cần, còn việc, đây.”
Tần Tương vẻ tiếc nuối: “Vậy thì quá đáng tiếc, hôm nào nhất định sẽ mời Hạ huấn luyện viên lời cảm ơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-375-bao-tieu-bat-dac-di.html.]
Hạ Thành Hoa cô qua loa, gật đầu trực tiếp bỏ .
Quan Ngọc Bình thở phào một : “Cuối cùng cũng , ở cùng tớ đều cảm thấy khó thở, càng đừng đến chuyện yêu đương với như . Cậu là kiểu phụ nữ nào mới thể mặt đổi sắc mà yêu đương với chứ.”
Tần Tương : “Đi thôi, mua đồ . Dù chuyện với , cũng đồng ý giải quyết vấn đề bên phía cha , còn lo lắng gì nữa.”
Nghĩ đến chuyện , mặt Quan Ngọc Bình cũng nở vài phần tươi : “Cũng đúng.” Cô kéo tay Tần Tương : “Đi thôi, chúng dạo phố . Mắt giúp tớ chọn một bộ quần áo.”
Tần Tương dừng : “Nếu vội mặc thì chờ tớ về tỉnh thành mang cho hai bộ nhé?”
Quan Ngọc Bình đ.á.n.h giá Tần Tương một cái, trực tiếp gật đầu: “Được, tớ mua nữa, mua sách , tớ dẫn nhé.”
Tần Tương vốn dĩ mua chút sách, trong thời gian cũng mua lác đác một ít, mua thêm nhiều một chút gửi bưu điện về cùng lúc.
Quan Ngọc Bình sống ở thủ đô nhiều năm như , bản là một học bá, cho nên đối với việc hiệu sách nào loại tài liệu sách gì thì thuộc như lòng bàn tay. Đi qua ba hiệu sách, Tần Tương mua ước chừng hơn ba mươi cuốn, các môn khoa học tự nhiên trừ chính trị thì hầu như đều đầy đủ.
Tần Tương cũng lời cảm kích nào cho : “Hôm nay giúp tớ một ân huệ lớn, ngay cả Hạ huấn luyện viên phỏng chừng cũng là nể mặt mới giúp đỡ.”
“Tớ cảm thấy ,” Quan Ngọc Bình nghĩ nghĩ thế nào cũng cho rằng là vì cô : “Anh là kiêu ngạo khó thuần quen , nếu bố lấy quân lệnh lệnh cho , phỏng chừng mới thèm ngoài với tớ . Anh thể vì tớ mà chủ động lo chuyện bao đồng ? Thôi bỏ .”
Quan Ngọc Bình đột nhiên phản ứng : “Anh sẽ để ý đến đấy chứ?”
Nga
“Lời đừng bừa nha, tớ nghĩ tìm đối tượng .” Tần Tương thở dài : “Thời thanh xuân tươi lo gây dựng sự nghiệp mà yêu đương thì thật là ngớ ngẩn, lãng phí thời gian bao.”
“Cậu hai mươi , thể mà.”
Hai vui vẻ, mỗi xách một đống sách trở về trường học. Đến trường thì trời cũng còn sớm, để cảm ơn Quan Ngọc Bình, Tần Tương mời hai ăn một bữa cơm nhỏ.
Kết quả khi về ký túc xá thì gặp Giải Túng ở lầu ký túc xá.
Thấy Giải Túng, nụ mặt Tần Tương đều tắt hẳn.
Giải Túng về phía các cô, Quan Ngọc Bình một cái. Quan Ngọc Bình vội : “Tớ lên đây.”
Tần Tương giữ c.h.ặ.t t.a.y cô , : “Không cần, một lát là xong thôi.” Nói cô về phía Giải Túng, khách khí nhưng xa cách: “Bạn học Giải Túng, chờ ở đây chuyện gì ?”