Ra đến bên ngoài, mặc quân phục lục quân đợi đón .
Còn Quản Chí Bân cũng đang vẫy tấm biển ghi tên Tần Tương, thấy cô liền hét lớn: “Tần Tương, ở đây!”
Tần Tương mỉm tới: “Không ngờ phiền Quản lão bản đích tới đón, đa tạ đa tạ.”
“Gọi Quản lão bản thì khách sáo quá. Đi thôi, tối nay chủ, mời cô một bữa cơm.” Quản Chí Bân nhỏ: “ cũng gọi cả họ và mấy nữa tới, chúng chỉ coi như bạn bè cùng ăn bữa cơm thôi, những chuyện khác tạm thời cần nhắc tới. sẽ phối hợp , đợi nếu lượng hàng của cô lớn, cũng chiếm hời của cô mà sẽ trực tiếp giới thiệu cô với họ, cô thấy thế nào?”
Tần Tương , cảm kích : “ cảm thấy kiếm một phần lợi nhuận cũng là lẽ đương nhiên.”
Quản Chí Bân xua tay: “Kiếm tiền là chuyện , nhưng cũng kết giao bạn như cô.”
Đây cũng là lý do Tần Tương sẵn sàng việc với Quản Chí Bân, trọng lợi nhuận nhưng cũng trọng tình nghĩa, đầu óc ăn vô cùng tỉnh táo. Anh Tần Tương một khi bắt đầu bán sỉ chắc chắn sẽ lấy giá hàng thấp nhất. Trong thời gian ngắn, việc lấy hàng qua vấn đề gì, nhưng chắc chắn cô sẽ tự tìm nguồn cung cấp đáng tin cậy, và một khi tìm , cô chắc chắn sẽ qua trung gian là nữa.
Làm ăn kinh doanh là , quan hệ là một chuyện, nhưng lợi ích vẫn đặt lên hàng đầu.
Tần Tương mỉm , ánh mắt đầy vẻ trân trọng: “Anh lớn tuổi hơn , gọi một tiếng Quản. Sau chúng đều cố gắng , lúc hợp tác lâu dài.”
Quản Chí Bân rạng rỡ: “Được, đợi ngày đó.”
Trước khi mới đến Dương Thành, hiểu những chuyện nên đường vòng ít. Sau họ bảo rằng, ăn thể chỉ cái lợi mắt, đặc biệt là trong ngành may mặc , sự đổi là quá lớn. Chỉ cần một sảy chân là cơ hội vực dậy sẽ còn nhiều. Nhìn cũng , chớ khinh thiếu niên nghèo, đừng tưởng đối phương hiện tại nhỏ yếu mà coi thường, một ngày nào đó họ sẽ trưởng thành thành cây đại thụ khiến ngước .
Lợi ích mắt nhiều ít quan trọng, quan trọng là xa trông rộng xem thể mang bao nhiêu lợi ích lâu dài.
Dù dựa họ mấy năm nay cũng kiếm chút tiền, nhưng luôn cảm thấy thỏa mãn. Nhìn Tần Tương gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, bản cũng cứ mãi dậm chân tại chỗ như .
“Đi thôi, chúng ăn cơm, mượn xe của họ .”
Hai ngoài. Lúc hơn 7 giờ tối, trời sập tối, đúng là giờ cơm tối.
Nào ngờ tới nơi, thấy Hạ Thành Hoa với vóc dáng cao lớn, hai tay chống nạnh đó bầu trời đêm ánh đèn đường.
Tần Tương khách sáo chào một tiếng: “Hạ phó tiểu đoàn trưởng vẫn ? Chẳng lẽ thấy bầu trời Dương Thành hơn nên đặc biệt đây ngắm ?”
Hạ Thành Hoa , đ.á.n.h giá hai bọn họ một lượt: “Hôm dù cũng giúp cô một tay, cô chẳng mời ăn cơm ? Chọn ngày bằng gặp ngày, hôm nay rảnh rỗi, cô mời ăn cơm .”
Anh một cách đầy lý lẽ, và sự thực đúng là như , Tần Tương thực sự tiện từ chối. Cô sang Quản Chí Bân, Quản Chí Bân vội vàng : “Chào vị đồng chí , là bạn và cũng là đối tác của Tần Tương. Chúng đang định đến nhà hàng Nam Giang Nhân Gia ăn tối, nếu chê thì cùng nếm thử xem ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo-qivl/chuong-383-bua-tiec-khong-moi-ma-den.html.]
Hạ Thành Hoa liếc xéo một cái, vẻ ghét bỏ : “Cũng thôi.”
Quản Chí Bân cũng để tâm, : “Vậy mời lối , lái xe tới, mấy vị khác đợi ở đó .”
Tần Tương Hạ Thành Hoa một cái, nhỏ giọng hỏi: “Hạ phó tiểu đoàn trưởng hôm nay thế mà ai mời cơm ?”
Hạ Thành Hoa hừ một tiếng: “Sao, ?”
“Được chứ.” Tần Tương : “ thế tính là mượn hoa dâng Phật nhỉ?”
Hạ Thành Hoa hừ lạnh: “Vậy thì cô thể mời thêm nữa, cho cô cơ hội thể hiện đấy.”
Tần Tương khổ: “Coi như lỡ lời.”
Chiếc xe Quản Chí Bân lái là của họ , xe chút tuổi đời. Hạ Thành Hoa từ lúc lên xe lộ rõ vẻ ghét bỏ. Nếu nể tình thực sự giúp hôm , Tần Tương thực sự bảo nếu thấy mắt thì xuống xe cho rảnh.
Xe chầm chậm lăn bánh đường phố Dương Thành.
Quản Chí Bân là cởi mở, đến giới thiệu đến đó, chẳng mấy chốc tới nhà hàng "Nam Giang Nhân Gia". Nhìn từ bên ngoài, nơi khá bề thế, ít nhất là ở Dương Thành thập niên 80, đây thuộc hàng nhà hàng cao cấp.
Sau khi trong, Quản Chí Bân : “Ngoài họ , còn mấy bạn của nữa, đều là xưởng trưởng các xưởng may ở Dương Thành, coi như là một buổi tụ tập giữa các xưởng trưởng.”
Nói đoạn, Quản Chí Bân dừng một phòng bao đẩy cửa bước .
Bên trong bắt đầu uống . Quản Chí Bân nhíu mày, tới giới thiệu Tần Tương với họ là Quản Chí Hồng và những khác.
Quản Chí Hồng và những cũng ngờ hộ cá thể mà Quản Chí Bân giới thiệu trẻ trung và xinh đến , trong phút chốc đều đến ngây .
Quản Chí Bân : “Mọi cứ , để xem gọi thêm mấy món nữa.”
Một vị xưởng trưởng họ Thái mắt rời khỏi Tần Tương, : “ , mau để Tần tiểu thư gọi thêm mấy món, tối nay mời khách.”
Một vị xưởng trưởng họ Tôn khác : “Thái xưởng trưởng còn than vãn xưởng thiếu vốn, giờ tiền mời khách .”
Nga