Tần Dương chỉ tấm biển bên cạnh cửa hàng : "Đây là cửa hàng do thương nhân Cảng Thành mở đấy."
Tần Tương theo hướng tay chỉ, thấy bên cạnh treo một tấm biển, đó "Khoa học kỹ thuật điện t.ử Mộng Hồi Hong Kong". Tần Tương gật đầu: "Thảo nào."
Thập niên 80, 90, Cảng Thành (Hồng Kông) chính là một trong "Bốn con rồng nhỏ châu Á", kinh tế phát triển cực thịnh, thời đại đó Cảng Thành sản sinh ít phú thương. Sau cải cách mở cửa, quốc gia ban hành nhiều chính sách hỗ trợ Hoa kiều và thương nhân Hồng Kông về nước xây dựng nhà máy, phát triển kinh tế. Thời kỳ , việc thương nhân Hồng Kông nội địa đầu tư xây xưởng, mở cửa hàng là chuyện thường thấy.
Dương Thành gần Cảng Thành, nhân công rẻ hơn bên đó nhiều, nên việc họ sang đây đầu tư cũng gì lạ.
Tần Tương kéo tay Tần Dương : "Đi, lượn một vòng xem ."
Tần Dương bất đắc dĩ: "Nơi bán máy điện t.ử học tập, em còn dùng đến cái ?"
"Xem chút cũng mất mát gì."
Chủ yếu là kiếp Vương Tuấn Sinh cũng về sản phẩm điện t.ử, cũng bắt đầu từ máy học tập (loại máy tính bàn phím cắm băng game/học tập), nên cô hiểu triển vọng phát triển của ngành . Chắc hẳn ông chủ nơi cũng là một năng lực.
Tần Dương lay chuyển cô đành theo . Lập tức nhân viên mặc đồng phục tiến lên hỏi han nhu cầu. Khi Tần Tương chỉ xem qua loa, nhân viên vẫn giữ thái độ ôn hòa : "Vậy mời quý khách cứ tự nhiên tham quan, ưng ý cái gì thể gọi chúng bất cứ lúc nào."
Thái độ Tần Dương kinh ngạc. Nhìn sang các nhân viên khác cũng , săn sóc nhưng cảm thấy mạo phạm, khi giới thiệu sản phẩm cũng nhỏ nhẹ dịu dàng.
Tần Tương nhỏ: "Về cửa hàng chúng mở cũng tuyển nhân viên bán hàng, đến lúc đó huấn luyện theo tiêu chuẩn ."
Tần Dương hiểu , quả nhiên em gái chuyện gì cũng đều tính toán . Anh khẽ gật đầu: "Anh hiểu ."
Tần Tương phì : " em đây đúng là chỉ để dạo thôi."
Tiện thể ôn chút kỷ niệm xưa.
Hai dạo một vòng, đang chuẩn rời thì một chiếc xe Mercedes màu đen đỗ xịch cửa. Ngay đó, một đàn ông to cao mặc vest bước xuống từ ghế phụ, ân cần mở cửa xe. Một đàn ông trẻ tuổi, tầm hơn hai mươi bước xuống, thẳng về phía cửa hàng.
Nhân viên trong tiệm tức khắc ồ lên kinh ngạc. Tần Tương ngước mắt lên, cũng hít một . Thật là một đàn ông tuấn, nho nhã.
Ở đời Tần Tương gặp qua ít minh tinh, diện mạo tự nhiên ai là . câu "mỹ nhân ở cốt cách chứ ở da dẻ", câu dùng cho đàn ông cũng đúng y như . Người đàn ông mắt ngũ quan lập thể, tuấn, cái khó đắc nhất là toát lên khí chất trầm , quý phái của con nhà thế gia.
Trong tiệm nhân viên thì thầm: "Đây là ông chủ lớn của chúng , ngờ hôm nay ngài tới."
Ồ, hóa là ông chủ, chính là thương nhân Cảng Thành .
Tần Tương cũng ở lâu. Chờ nọ kiểm tra cửa hàng, cô liền cùng Tần Dương nghiêng ngoài.
Hai lướt qua , đối phương khách khí gật đầu chào, Tần Tương cũng đáp lễ, đó cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-163-dai-lao-cang-thanh-may-dien-tu-hoc-tap.html.]
Tần Dương đầu thoáng qua, : "Thương nhân Cảng Thành ... thực sự khác biệt."
Tần Tương : "Khác biệt thế nào?"
"Anh cứ tưởng thương nhân Cảng Thành đều là mấy ông già." Tần Dương thành thật trả lời: "Người tuổi chắc cũng chỉ xấp xỉ , còn trẻ như mà bản lĩnh thế . Chiếc xe của chắc rẻ nhỉ?"
Tần Tương rành về xe cộ, nhưng cũng xe đó đắt, cô gật đầu: "Mercedes đấy, đích xác là rẻ."
Tần Dương thất bại thở dài: "Vậy mà đến cái xe ba bánh cũng mua nổi."
Tần Tương vui vẻ an ủi: "Làm gì so bì với , chừng ông bố giàu, mua xe mua nhà mở xưởng đều là chuyện nhẹ nhàng. Chúng về cũng mua xe."
Thấy Tần Dương còn thẫn thờ, Tần Tương kéo tay : "Đi thôi, thật đấy, chúng về nhất định sẽ mua xe."
Chẳng qua Mercedes, còn bọn họ về mua xe ba bánh.
Mặc kệ mấy bánh, dù cũng là xe. Có xe là oách .
Hai em dạo các cửa hàng quần áo gần đó. Tần Tương thậm chí còn mua cho một bộ, mua cho Tần Dương ba bộ từ đầu đến chân, mua cho Nhị ca, Tứ tỷ và cha mỗi một bộ, lúc mới về.
Nga
Sáng hôm , bọn họ rốt cuộc cần dậy từ nửa đêm nữa, liền trải nghiệm văn hóa "uống sáng" của Dương Thành. Không ngờ ở quán gặp vị đại gia Cảng Thành .
Tần Tương chỉ thoáng qua tiếp tục cúi đầu ăn cơm. Ông chủ lớn như nên khách sạn 5 ? Thế mà còn đến quán nhỏ thế , hiếm lạ thật.
Có điều ông chủ vẫn là ông chủ, ăn bữa sáng mà bên cạnh cũng vệ sĩ theo.
Chờ ngày nào đó cô tiền, cũng thuê vệ sĩ. Khụ khụ, về sẽ sắp xếp ngay, cô bây giờ cũng là "hộ vạn tệ" chứ đùa.
Trước mười hai giờ trưa, hai em lên tàu, bắt đầu hành trình trở về. Đến Hàng Thành chuyển xe, lắc lư một đường về tới tỉnh thành.
Cùng lúc đó, vị "đại lão Cảng Thành" trong mắt Tần Tương cũng từ Dương Thành đáp máy bay Bắc.
Khi về đến tỉnh thành thì gần hết tháng 5. Thật , bình thường mà lúc mới bắt đầu bán trang phục hè là muộn.
còn cách nào khác, sự nghiệp của Tần Tương mới bắt đầu, tài chính cũng dư dả, Dương Thành mà chút vốn liếng lận lưng là . Cho nên đây là tốc độ nhanh nhất của cô .
Vì chuyện mà gần đây cô cũng thể đến trường. May là đầu tháng kỳ thi tháng cô bài cũng tệ, nếu cô giáo Ninh Tố Mai chắc chắn sẽ bắt cô về học tập ngay.