Tần Tương tự thầm thì xong, cũng tiện ngoài xem náo nhiệt nữa, liền chuẩn lên lầu học bài. Cô chính là một đứa trẻ ham học mà.
Kết quả cửa tiệm đẩy , ông Cát bước , cau mày gọi: "Tiểu Tần ."
Tần Tương đáp lời, đó vị soái ca Cảng Thành cũng theo , bất đắc dĩ gọi: "Cữu gia."
Ông Cát hừ một tiếng, chỉ Tần Tương với Mạnh Hoài Khanh: "Mạnh Hoài Khanh, cháu hỏi con bé xem, sống ở đây ?"
Tần Tương nghệt mặt .
Mạnh Hoài Khanh về phía Tần Tương, trong mắt mang theo sự bất đắc dĩ và xin : "Cữu gia gây phiền toái cho cô ."
Tần Tương dở dở : "Muốn thêm phiền toái thì cũng là chúng phiền ông Cát mới đúng, ông Cát nhiệt tình."
Nhiệt tình?
Mạnh Hoài Khanh nghiền ngẫm từ , cảm thấy việc học tiếng phổ thông của vẫn đủ thấu đáo. Ngay cả bộ dạng của ông mà cũng gọi là nhiệt tình ?
Tần Tương mặt đỏ tim đập gật đầu: "Không sai, nhiệt tình."
Ông Cát chút đắc ý: "Nghe thấy , theo cháu sang Cảng Thành gì? Nếu sang đó ai cũng giống cháu tiếng phổ thông còn đỡ, đằng từng đứa cứ bô bô cái gì cũng , lời sáo rỗng, mới ."
Ông cụ chuyện chút khách khí, dứt khoát phất tay đuổi : "Cháu về , nếu bà nhớ thì bảo bà tự về đây. Bà về thì cũng , cứ ở đây trông nhà."
Mạnh Hoài Khanh bất đắc dĩ, chỉ thể xin với Tần Tương: "Phiền cô giúp đỡ chăm sóc cữu gia nhiều hơn. Cửa hàng ... thể cho cô sử dụng miễn phí."
Nói xong, Mạnh Hoài Khanh còn trịnh trọng cúi đầu chào Tần Tương một cái.
Khá lắm, hóa chủ sở hữu bất động sản là vị thương nhân Cảng Thành , giờ còn cho cô dùng miễn phí.
Hóa ông Cát hầu cũ của chủ nhà, mà là ông của chủ nhà.
Cô dường như vô hình trung chiếm một món hời lớn.
"Sau sẽ mang tiền thuê nhà trả . Làm phiền cô." Mạnh Hoài Khanh xong bất đắc dĩ sang ông Cát: "Ông thì tạm thời cứ ở , chờ ông nghĩ thông suốt thì liên lạc với cháu."
Nói lấy một tấm danh đưa cho ông Cát, kết quả ông Cát nhận: "Không cần."
Cánh tay Mạnh Hoài Khanh chuyển hướng, đưa cho Tần Tương: "Làm phiền cô, nếu việc gì, xin hãy gọi điện thoại cá nhân của , vô cùng cảm kích."
Nhìn tấm danh của đàn ông mặt, Tần Tương nhận lấy. Chữ bên rõ ràng: Mạnh Hoài Khanh. Khớp với tên hợp đồng thuê nhà.
Tần Tương : "Bỏ qua những chuyện khác, và ông Cát cũng coi như hàng xóm, ông cũng giúp ít việc, chăm sóc ông cũng là lẽ đương nhiên. Còn về tiền thuê nhà, nên thế nào cứ thế , tiện chiếm tiện nghi ."
Mạnh Hoài Khanh sửng sốt, đó mỉm : "Làm phiền ."
Sau đó cáo từ rời .
Ông Cát thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng ."
Tần Tương đưa danh cho ông: "Thật sự cần ạ? Dù cũng là ruột thịt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-181-ong-chu-nha-hao-phong-loi-canh-bao.html.]
"Không cần." Ông Cát lạnh một tiếng, "Bao nhiêu năm như , gặp cũng ý nghĩa gì ."
Nói ông Cát xoay định , hai bước đầu: "Cô cũng đừng để gương mặt mê hoặc, hợp với cô . Trong nhà đó phức tạp lắm."
Tần Tương sửng sốt, dở dở : "Ông Cát, ông gì . Anh trai thì thêm hai mắt thôi, chuyện trong nhà thế nào liên quan gì đến ."
Cô điên mới nhảy khỏi vũng bùn lao đầu hố phân.
Xin kiếu, đàn ông đến mấy cô cũng chẳng ham.
Thấy cô giống bộ, ông Cát lúc mới yên tâm: "Vậy là , danh cô thể vứt , cần."
Nói xong ông Cát trực tiếp đẩy cửa thẳng.
Tần Tương tấm danh trong tay, nghĩ ngợi một chút vẫn giữ .
Ông Cát năm nay ít nhất cũng hơn 60 tuổi, qua mấy ngày nay tìm hiểu cũng ông con cái, cũng nào khác. Hiện tại khó khăn lắm mới lòi một đứa cháu trai, lỡ chuyện gì ít nhất cũng tìm mà báo tin.
Vì thế Tần Tương cất tấm danh ngăn kéo trong phòng, tiếp tục học bài.
Lại về Ninh Tố Mai, hôm đó cầm đề thi của Tần Tương photo một bản liền gấp gáp trở về trường Nhất trung huyện Nước Trong.
Đem đề thi cho những khác xem qua, ngay cả Kỳ lão sư cũng nên lời nào chê bai.
Hạ lão sư cảm thán: "Tần Tương thật là một học trò ."
Nếu đổi ông là Tần Tương, khi ông sẽ giấu nghề, rốt cuộc đầu huyện cũng là thành tích , lỡ khác học vượt qua thì ?
Tần Tương tấm lòng rộng mở như , bản giỏi giang tính, còn hào phóng chia sẻ, đây là điều đáng quý.
Kỳ lão sư tâm trạng phức tạp, mở miệng liền : "Có lẽ vì thanh danh nó quá tệ, cố ý lấy cái để mua chuộc lòng thôi."
Nghe Hạ lão sư giận dữ: "Em cần mua chuộc lòng của ai? Em ở trường, cần lôi kéo ai? Có cần thiết thế ? Em ly hôn thì , đó là vì gã đàn ông gì, tại tuổi xuân phơi phới lãng phí vì thanh danh bên cạnh một gã đàn ông tồi tệ. thấy em ly hôn là quá đúng đắn. Em đưa đề thi là vì em hào phóng, nếu Kỳ lão sư cảm kích thì đừng dùng đề thi nữa."
Kỳ lão sư tức nghẹn: "Ông..."
Hạ lão sư hừ một tiếng: " gì cũng là chủ nhiệm lớp danh nghĩa của Tần Tương, đề thi cho là cho."
Lời khiến Kỳ lão sư nhịn nữa, ông về phía Ninh Tố Mai: "Chủ nhiệm Ninh."
Sắc mặt Ninh Tố Mai cũng khó coi: "Chính thầy chướng mắt em , dùng đề thi của em thì quả thực thích hợp, thì thôi ."
Nói xong bà trực tiếp bỏ .
Kỳ lão sư trừng mắt, chuyện mà để học sinh thì chúng nó hận c.h.ế.t ông .
Nga
Kỳ lão sư tức c.h.ế.t, đành sang ngọt với Hạ lão sư: "Hạ lão sư ..."