Mối quan hệ chị em dâu giữa Dương và họ đây vốn .
Khi bà Nghiêm Tòng Phú ruồng bỏ, đuổi về nhà đẻ, hai chị dâu còn đội mưa to gió lớn ga tàu tiễn bà, đem những món điểm tâm và trứng gà mà bản nỡ ăn tặng cho bà.
Mười năm gặp, Dương cũng nhớ hai chị dâu.
Bà tay trái nắm một , tay nắm một , cảm khái muôn vàn: "Chị cả, chị vẫn như xưa, già . Chị hai của em mới thấy già , tóc chị hai bạc mất một nửa ."
Bác gái cả : "Chị hai thím là do di truyền, chị và hai dì đều hơn bốn mươi tuổi là tóc bạc một nửa, sáu mươi tuổi là bạc trắng cả đầu."
Bác gái hai sờ sờ tóc , lo lắng : "Hai năm nay, để giữ chút tóc đen, chị ăn ít vừng đen , chút vừng đen đội sản xuất chia cho nhà đều bụng một chị hết."
Mẹ Dương an ủi bóp nhẹ lòng bàn tay bà : "Sau chị ăn nhiều hoa quả , hoa quả đen tóc đấy."
Bác gái cả: "..."
Bác gái hai: "..."
Chưa từng bao giờ.
Mẹ Dương : "Chị hai, em , chuẩn sai . Ở chỗ Tiểu Tiểu, chị nhất định ăn nhiều hoa quả ."
Đó là linh quả mà.
Ăn một quả là thể chữa bách bệnh, sống lâu trăm tuổi.
Nhìn tóc bà xem, khi đến kinh thành cũng ít sợi bạc, nhưng ăn linh quả nửa năm, tóc trắng chuyển đen .
Một mái tóc dài đen nhánh, nuôi dưỡng còn trơn mượt hơn cả lụa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-1050-lu-gia-sup-do-ho-ly-tinh-lai-bi-chong-bo.html.]
Nghiêm Tòng Phú cứ gọi là thích mê, vuốt ve mãi buông.
Lần , bác gái cả và bác gái hai còn mang đến tin tức về nhà họ Lữ.
Bác gái cả lén với Dương: "Nhà họ Lữ kiện , nhà cửa đều niêm phong, hình như là tham ô hối lộ, gia sản tịch thu hết."
"Người nhà họ Lữ, phàm là ai đang đều cách chức hết. Chị chợ mua đồ bàn tán, nhà họ Lữ hai đàn ông tù , những khác cũng ở thành phố S, đều về quê ruộng cả ."
"Chị còn đặc biệt ngóng tin tức của Lữ Tố Cầm, cô ly hôn . Lão già cô lấy sợ liên lụy nên đuổi cô khỏi nhà. cô là con gái lấy chồng, chuyện nhà họ Lữ liên lụy đến cô , chị cô dọn ở ký túc xá nhà máy ."
"Cô còn nhờ mai, gả cho một chỗ dựa . Chỉ là, nhà họ Lữ xảy chuyện, đàn ông già điều kiện chẳng ai dám lấy cô , điều kiện kém thì cô chê, cứ độc mãi đấy."
Bác gái cả hạ thấp giọng, nhắc nhở Dương: "Tuy kinh thành cách thành phố S quá xa, cô thể nào đuổi tới đây , nhưng sợ là sợ cô một một sống nổi, nhớ tới chú ba, đến quấy rầy chú ba. Thím cảnh giác một chút, đừng để chú ba phạm hồ đồ."
Ánh mắt Dương sắc lẹm: "Ông dám?"
Bà còn là phụ nữ cô khổ nơi nương tựa, mặc cho Nghiêm Tòng Phú bỏ là bỏ của mười mấy năm nữa.
Nghiêm Tòng Phú mà dám tái phạm, bà sẽ cắt phăng hai lạng thịt háng ông đem xào ớt cho ông ăn.
"Chị cả, chị hai, hai chị yên tâm, Nghiêm Tòng Phú sẽ tái phạm nữa . Chẳng câu một rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng , ông lừa một , còn thể dễ dàng dùng ba tấc lưỡi dỗ nữa ? Nếu thế thì , em sẽ là bỏ ông ."
", thím ba, chú mà dám tái phạm, thím đừng cần chú nữa, còn để đ.á.n.h c.h.ế.t chú ." Bác gái cả giận đùng đùng, cứ như Nghiêm Tòng Phú phạm thật .
Mẹ Dương phì : "Chị cả, cảm ơn chị, một lòng vì em."
Bác gái cả vẻ mặt nghiêm túc: "Chúng tuy là chị em dâu, nhưng thiết như chị em ruột thịt. Chị cho thím nhé, chị chỉ nhận thím là em dâu ba thôi, còn con mụ Lữ Tố Cầm , đó chính là một con yêu tinh già, mấy chục tuổi đầu mà chuyện còn õng ẹo, phì, cô chỉ thích giả vờ giả vịt."