"Cô im miệng, nghèo rớt mồng tơi, gì còn tài sản gì nữa." Đường Dũng hung hăng lườm cô, "Cô còn bậy bạ, ngày mai ly hôn với cô. Cô bẩm sinh thể sinh con, ly hôn với cô, cũng ai nửa lời ."
Đây là điểm yếu của , Mễ Hồng Anh dám phản bác.
Tuy nhiên, cô .
Cô ngóng .
Trước khi bỏ trốn, bố chồng ứng ba tháng lương. Sau khi bố chồng bắt, tiền tiêu hết, chỉ tàu một ngày, tiêu hết ?
Bố chồng một là chủ nhiệm xưởng, một là chủ nhiệm bệnh viện, lương đều bốn năm mươi đồng, ba tháng, gần ba trăm đồng, dù ăn vàng, một ngày ba họ cũng ăn hết .
Chắc chắn là ở Đường Dũng.
Bản Đường Dũng cũng ứng ba tháng lương, một trăm linh năm đồng, cộng là khoản tiền khổng lồ bốn trăm đồng, đều ở .
lúc chuyển nhà, Đường Dũng một xu cũng bỏ , chỉ tiền, bảo cô lấy tiền sắm sửa nồi niêu xoong chảo, đây rõ ràng là chiếm hời của cô.
Mễ Hồng Anh cúi đầu, : "Đường Dũng, chỉ cần ly hôn, sẽ lung tung. nếu ly hôn, quản miệng . , tiền lương bố chồng ứng chắc chắn ở , chỉ cần đến đơn vị họ tố cáo..."
"Im miệng, im miệng."
Đường Dũng như con ch.ó dẫm đuôi, vô cùng cáu kỉnh, "Không ly hôn thì ngậm miệng , nếu , dù mất tất cả, cũng sẽ đá cô."
"Xin , Đường Dũng, ... cố ý uy h.i.ế.p , thật sự là ... sợ bỏ rơi , ... hu hu..."
Mễ Hồng Anh lúc còn uy h.i.ế.p , lúc như một đứa trẻ đáng thương.
Đường Dũng bất lực thở dài, dường như mềm lòng: "Hồng Anh, bây giờ, chỉ còn em, chúng sống cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-356-lam-lanh.html.]
"Được, A Dũng, em múc cơm cho ."
Mễ Hồng Anh vui mừng khôn xiết, lau nước mắt, .
Mễ Hồng Anh vài phần nhan sắc, nếu cũng Đường Dũng để ý. Bây giờ, vẻ đáng thương của cô, quyến rũ động lòng , khiến Đường Dũng cũng ba phần mềm lòng.
Thêm đó, bố bắt, thể thả , bên cạnh ai chăm sóc ăn uống, sinh hoạt, giữ Mễ Hồng Anh, ít nhất cũng giúp nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa.
Đường Dũng từ trong túi áo, lấy năm đồng đưa cho cô, dặn dò: "Tan , đến hợp tác xã mua bán, xem nhà thiếu gì thì sắm sửa về, phiếu thì mượn tạm của đồng nghiệp dùng, đợi chúng phiếu trả ."
"Được."
Hai vợ chồng, bề ngoài, cuối cùng cũng lành.
Khi Mễ Tiểu Tiểu tin tức của nhà họ Đường, đúng là ngày nghỉ của cô.
Điền Ngọc Phân ở ủy ban phường, khu ký túc xá của Đường Dũng và Mễ Hồng Anh xa ngõ Hạnh Hoa, thuộc quản lý của ủy ban phường Điền Ngọc Phân. Khi Đường Dũng và Mễ Hồng Anh đến ủy ban phường chuyển hộ khẩu lương thực, đúng lúc là Điền Ngọc Phân tiếp nhận.
Điền Ngọc Phân nhận Mễ Hồng Anh.
Trưa tan , Điền Ngọc Phân vội vã trở về ngõ Hạnh Hoa, kịp nhà thẳng đến nhà họ Mễ, kéo Ngụy Hồng Quyên đang mang bụng bầu, nhắc nhở: "Hồng Quyên , đứa cháu gái Mễ Hồng Anh của chị là an phận , nó đến tìm chị, chị đừng mở cửa. Thân thể chị thế , chịu nổi một cú va chạm của , lỡ nó ác tâm, chị thương thì ?"
"Bảo Quốc ở nhà, nó dám ." Ngụy Hồng Quyên , để Mễ Hồng Anh lòng.
Một bình thường, lợi hại đến , thể cô thương ?
Cô là cổ võ giả.
Tuy mới là cổ võ giả cấp hai, thấp, nhưng đối mặt với một phụ nữ bình thường sức chiến đấu, cô vẫn thể dễ dàng bóp c.h.ế.t đối phương.