"Mẹ, để con xoa bóp cho."
Mễ Tiểu Tiểu đặt gùi xuống, chiếc ghế nhỏ, đặt hai chân lên đùi , ngón tay linh hoạt ấn mấy huyệt đạo, đó truyền một luồng linh lực.
Ngụy Hồng Quyên lập tức cảm thấy đôi chân sưng phù nhẹ nhõm hẳn, còn mỏi nữa, cũng đỡ thở dốc.
Ngụy Thiết Trụ cầm một cái khăn mặt đến lau mồ hôi cho em gái, xót xa : "Em cũng chẳng báo cho một tiếng, để thuê cái xe ba gác đón em chứ."
"Cũng m.a.n.g t.h.a.i đầu, cần gì cẩn thận thế." Ngụy Hồng Quyên nhận lấy khăn mặt, lau mặt.
Ngụy Thiết Trụ nghiêm túc dặn dò bà: "Em cứ cẩn thận, trong bụng em một đứa, mà là hai đứa, sinh đôi đều dễ sinh non, Hồng Quyên, em đừng chủ quan."
"Sinh non cũng tám tháng, em mới sáu tháng thôi mà."
Cái bụng sáu tháng mà to như m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, khiến cha con Ngụy Thiết Trụ mà thót tim.
Ngụy Dương đón lấy khăn mặt trong tay cô, : "Cô, để cháu giặt, cô với em họ nghỉ ngơi cho khỏe ạ."
"Để Tiểu Tiểu cho, cháu đây , chuyện với cô." Ngụy Hồng Quyên hỏi thăm chuyện cháu trai xuống nông thôn.
Mễ Tiểu Tiểu cầm khăn mặt bếp.
Ngụy Thiết Trụ lấy ca tráng men, định pha nước đường cho em gái và cháu gái uống, Ngụy Hồng Quyên gọi với : "Anh cả, trời nóng thế , em với Tiểu Tiểu uống nước đường , nước lọc là ."
Ngụy Thiết Trụ đành rót hai ca nước lọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-403-noi-long-thanh-nien-tri-thuc-em-ho-da-lon-khon.html.]
Ngụy Hồng Quyên đứa cháu trai thứ hai, đen , gầy , cũng cao lên, lòng bàn tay còn một lớp chai dày, bà xót xa hỏi: "Tiểu Dương, việc nhà nông vất vả lắm ?"
Ngụy Dương nhe răng , nụ hiền hậu: "Lúc đầu cháu với bạn cháu đều , chậm, cũng , còn hỏng ít hoa màu, đội trưởng mắng. Sau đó, bạn cháu đưa cho một ông bác trong thôn hai đồng, nhờ ông dẫn dắt bọn cháu việc vài ngày, tốc độ của bọn cháu mới dần dần tăng lên, cũng hơn . Bây giờ, cháu và bạn cháu việc nhà nông sợ nữa , sắp đuổi kịp thanh niên trong thôn, một ngày thể kiếm sáu bảy công điểm, tự nuôi sống bản thành vấn đề."
Cháu trai từ nhỏ từng việc đồng áng, giờ về quê chịu khổ, nỗi chua xót trong đó, dù cháu trai kể chi tiết thì Ngụy Hồng Quyên cũng thể tưởng tượng .
Bà hỏi: "Trong thôn chia lương thực cho cháu ? Có đủ ăn ?"
"Phải vay ạ, bọn cháu mới đến, công điểm, trong thôn chia lương thực, nhưng cũng dám để bọn cháu c.h.ế.t đói, nên cho mỗi đứa vay sáu mươi cân lương thực phụ, hai mươi cân gạo, đợi đến khi thu hoạch vụ xuân thì trừ công điểm của bọn cháu."
Lương thực phụ thì nhiều, lương thực tinh thì ít, chỉ sáu mươi cân, thanh niên trai tráng đang tuổi ăn tuổi lớn mà đủ ăn. Bọn họ xong việc đồng áng là học theo dân bản địa, chạy lên núi đào rau dại, hái nấm, trộn với lương thực phụ nấu cháo rau dại ăn.
Lần về nhà, còn mang theo nửa cân nấm khô về.
Chỉ là ít quá, ngại dám đưa cho cô.
Con trai chịu khổ, khiến Ngụy Thiết Trụ đau lòng đỏ cả mắt, : "Lúc về con vác ba mươi cân gạo ở nhà , nhà chỉ bố với cái Hà, cũng ăn hết nhiều lương thực thế."
Khẩu phần của hai , hai ăn, lương thực mà nhiều?
Đây là Ngụy Thiết Trụ nhịn bớt phần ăn của và con gái để dành một nửa cho con trai thứ.
Ngụy Dương đương nhiên bố và em gái đói bụng, lắc đầu: "Bố, lương thực vụ xuân sắp thu hoạch , chỗ con vẫn còn hơn mười cân lương thực, thêm ít rau dại nấm và khoai tây nữa là cũng đủ ăn , tháng là đến mùa gặt kép ."
Gặt xong là chia lương thực, đến lúc đó thể ăn một bữa no nê .