Mấy dạo đến cổng lớn khu xưởng.
Người đến tuyển dụng đều trong xưởng thi, cổng xưởng còn hai ba mươi cùng đến thi đang ngóng.
Ngụy Thiết Trụ đảo mắt một vòng, thấy đại đội trưởng, bí thư thôn và lái máy cày ba đang gốc cây cạnh máy cày tán gẫu.
Ngụy Thiết Trụ dẫn em gái và cháu gái qua đó.
Đại đội trưởng vẫn luôn ngóng về phía cổng xưởng, thấy quen vội vẫy tay chào hỏi: "Đồng chí Ngụy, thanh niên trí thức Dương, hai đến ."
Lại sang Ngụy Hồng Quyên và Mễ Tiểu Tiểu: "Hai vị nữ đồng chí là?"
Ngụy Dương giới thiệu: "Đây là cô cháu Ngụy Hồng Quyên, đây là em họ cháu Mễ Tiểu Tiểu, họ là nhà cán bộ xưởng thép."
Đại đội trưởng , mắt sáng rực như mặt trời cao: "Đồng chí Ngụy Hồng Quyên, đồng chí Mễ Tiểu Tiểu, xin chào, là đại đội trưởng thôn nơi thanh niên trí thức Ngụy xuống nông thôn, tên Chi Hải Thanh, đây là bí thư thôn chúng Chi Hải Hoa, lái máy cày Chi Đại Cường, cũng là con cả nhà , con thứ hai nhà Chi Tế Cường, con thứ ba Chi Tiểu Cường đều xưởng thép thi ."
Chi Hải Thanh nhắc đến ba đứa con trai nhà , đó tuyệt đối là niềm tự hào.
Con cả Chi Đại Cường, nghiệp cấp hai, là lái máy cày của trạm máy cày, chuyên lái máy cày cho thôn Chi gia bọn họ, một tháng hai mươi lăm đồng tiền lương.
Con thứ hai Chi Tế Cường, nghiệp cấp ba.
Con thứ ba Chi Tiểu Cường, cũng nghiệp cấp ba.
Cả thôn năm nghiệp cấp ba, nhà ông chiếm hai .
"Thằng hai thằng ba nhà , từ nhỏ thành tích học tập , thi cử đều trong top 3, chỉ tiếc là thể thi đại..."
Nhận suýt lỡ lời, Chi Hải Thanh vội im bặt.
Mấy Mễ Tiểu Tiểu coi như thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-449-dai-doi-truong-ho-chi-moi-quan-he-moi.html.]
Chi Hải Hoa ha hả : "Anh họ, ba đứa con trai nhà đứa nào cũng tiền đồ, như hai thằng ranh con nhà , học đến hết cấp hai là gì cũng chịu học nữa."
"Bố, Tế Cường và Tiểu Cường nhất định sẽ thi , Tiểu Cường năm ngoái mới nghiệp, kiến thức còn quên, nó nhất định sẽ thi điểm cao, xưởng thép việc chứ."
Chi Hải Thanh cảm thán: "Tiểu Cường mà thật sự xưởng thép việc, và đêm mơ cũng tỉnh."
"Đồng chí Ngụy." Ông đột nhiên về phía Ngụy Thiết Trụ, vẻ mặt đầy cảm kích : "Nếu báo cho chúng , đường xá xa xôi thế , chúng cũng chẳng tin xưởng thép tuyển công nhân. Bất kể trong thôn chúng thi đỗ xưởng thép , thôn chúng đều nợ một ân tình, việc gì cần dùng đến thôn chúng thì cứ việc lên tiếng."
Phần ân tình , Chi Hải Quân chỉ trả, mà còn lợi dụng mối quan hệ để bám nhà họ Mễ.
Cho dù trong thôn họ tuyển dụng thất bại, cơ hội như nữa, ông chỉ mong nhà họ Mễ thể báo cho thôn họ một tiếng.
Tuy nhiên, nghĩ đến Ngụy Thiết Trụ là công nhân, chỉ là chân lấm tay bùn, cũng chẳng việc gì cần nhờ đến .
Chi Hải Thanh đổi lời: "Thôn chúng năm nào cũng trồng ít vừng và hạt cải dầu, ngoài nộp thuế lương thực cũng dư một phần. Thôn chúng mỗi năm ép ít dầu vừng và dầu hạt cải gửi đến hợp tác xã mua bán, đợi dầu mới năm nay xuống, bảo Đại Cường gửi mấy cân qua cho các nếm thử."
Hai chữ "các " , tính cả nhà họ Mễ trong đó .
Ngụy Thiết Trụ cảm thấy Chi Hải Quân keo kiệt, thật thà đáng tin, thể kết giao sâu.
Hơn nữa, ông Ngụy Dương , Chi Hải Quân là họ hàng của bạn học nó, ở thôn Chi gia, Ngụy Dương và bạn học luôn Chi Hải Quân chăm sóc, việc nhẹ nhàng, chịu khổ gì.
Cái ơn , ông cũng nhớ.
Ông từ chối ý của đội trưởng Chi, ông : "Đội trưởng Chi, thì cảm ơn quá, dầu ở thành phố chúng rẻ , chúng mua dầu còn cần phiếu dầu nữa."
"Sau , sẽ để ý xem, xưởng nào tuyển công nhân, nhất định sẽ gọi điện thoại cho ."
Chi Hải Quân đợi chính là câu của ông.
Ông ha hả, ngay lập tức mời bốn bọn họ đến tiệm cơm ăn cơm.