Đại học Kinh thành ở ngoại ô, cách trung tâm thành phố hơn nửa giờ xe đạp, đây cũng là lý do vì nhà cửa ở đó rẻ.
Một chiếc xe đạp, ba thế nào?
Đi bộ về mất hơn hai tiếng, huống hồ hai đàn ông nỡ để cô gái nhỏ mềm mại yếu đuối bộ xa như .
Tề Thư Hàm Nghiêm Quân Úy, : "Trong Đại học Kinh thành nhà khách, ở đây một đêm, chở Tiểu Tiểu về nhà."
Nghĩ đến việc hai đính hôn, còn cả chị dâu đều đồng ý , cam tâm thêm: "Ngày mai đến nhà, ăn một bữa cơm tối, cũng để bố gặp ."
Anh còn cho Nghiêm Quân Úy địa chỉ của khu đại viện.
Nói xong, liền lên xe đạp, định chở cháu gái .
Nghiêm Quân Úy khó khăn lắm mới gặp thương, thể để cô cùng đàn ông khác giữa đêm hôm, cho dù là chú ruột quan hệ huyết thống cũng .
Nghiêm Quân Úy bá đạo chặn đầu xe , mặt đen : "Chú út, còn ga tàu trả vé và mua vé, là chú ở đây một đêm, cho mượn xe đạp, và Tiểu Tiểu một chuyến ga, ngày mai chú xe buýt về."
Xe buýt từ trung tâm thành phố đến Đại học Kinh thành, chuyến cuối cùng là chín giờ tối, bây giờ chín rưỡi, xe từ lâu.
Tề Thư Hàm cũng đen mặt: "Cậu trả vé thì liên quan gì đến , kịp thì đừng trả, chẳng chỉ lãng phí mấy đồng thôi , keo kiệt như , cháu gái sống với , còn ăn thịt ?"
Chẳng là chuyện mượn xe đạp , lôi cả chuyện ăn thịt sống qua ngày đây?
Trí tưởng tượng cũng bay xa quá .
Mễ Tiểu Tiểu khóe miệng giật giật, lên tiếng: "Chú út, cháu gióng ngang phía , chú yên , để Quân Úy đạp xe, cả ba chúng đều thể về thành phố ."
Tề Thư Hàm theo phản xạ định phản bác.
Mễ Tiểu Tiểu : "Chú út, cháu và Quân Úy là vợ chồng cưới, huống hồ đêm hôm thế , ai thấy ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-504-ky-da-can-mui.html.]
Tề Thư Hàm đành đồng ý.
Nhảy lên xe, thấy cháu gái ngoan ngoãn hiểu chuyện Nghiêm Quân Úy ôm lòng, sắc mặt âm trầm suốt cả quãng đường, cho đến khi xuống xe ở cổng khu đại viện, cũng cho Nghiêm Quân Úy một sắc mặt .
Mễ Tiểu Tiểu còn cùng Nghiêm Quân Úy một chuyến ga tàu, nhưng kéo thẳng khu đại viện, còn đầu với Nghiêm Quân Úy: "Nể tình là cháu rể , xe đạp cho mượn một ngày, gần đây nhà khách, mời về nhà ở ."
Cũng mời nhà chơi, xong liền kéo cháu gái .
Lười Nghiêm Quân Úy thêm một cái.
Mễ Tiểu Tiểu chỉ kịp vẫy tay với Nghiêm Quân Úy: "Anh Quân Úy, ngày mai đến sớm nhé, em đợi ."
Nghiêm Quân Úy gọi với theo: "Sáng mai đến cửa hàng bách hóa mua đồ, em cùng nhé, bảy rưỡi sáng đợi em ở đây."
Lần đầu đến nhà, Nghiêm Quân Úy cũng thể tay , liền nghĩ đến cửa hàng bách hóa mua chút quà, để Tiểu Tiểu cùng cũng là cô cho ý kiến.
Lỡ như mua thứ mà các bậc trưởng bối thích, chẳng sẽ mất điểm ?
"Được, em mang đồ ăn sáng cho ."
Giọng của Mễ Tiểu Tiểu vọng từ góc đường, Nghiêm Quân Úy toe toét , vui vẻ cho đến tận ga tàu.
Trả vé của , mua cho Dương Phương một vé thành phố H ở Đông Bắc tối mai, đó về gần khu đại viện, rút giấy tờ , đặt một phòng ở nhà khách nghỉ ngơi.
Sáng hôm tỉnh dậy, Nghiêm Quân Úy rửa mặt xong liền xuống lầu lấy xe đạp, đến khu đại viện.
Mễ Tiểu Tiểu đợi sẵn ở cổng.
Bên cạnh cô, còn một cái kỳ đà cản mũi.