Thập Niên 80: Trọng Sinh Mang Theo Không Gian Diệt Sạch Cực Phẩm - Chương 507: Báo Cảnh Sát

Cập nhật lúc: 2025-12-29 12:34:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị họ, Dương Phương ?" Nghiêm Quân Úy nghiêm nghị hỏi cô.

 

Dương Quyên theo phản xạ định lắc đầu, thì Nghiêm Quân Úy tiếp: "Chị họ, nếu chị cho em xảy chuyện gì, em sẽ tự điều tra."

 

"Đừng, ... cho ."

 

Dương Quyên đột nhiên bật nức nở, kể chuyện Dương Phương trộm tiền và đồ đạc.

 

Nghiêm Quân Úy tức giận mặt mày u ám: "Con sói mắt trắng , nhà họ Dương nuôi nó mười mấy năm uổng công."

 

Dương Quyên lau nước mắt, nghẹn ngào : "Úy Tử, chuyện , đừng cho ông ngoại và vội, sợ ông bà ngoại sẽ tức giận mà ngã bệnh."

 

Mễ Tiểu Tiểu đồng tình, : "Chị Dương Quyên, Dương Phương dám trộm tiền của chị, thì nó cũng dám trộm tiền của gia đình. Lỡ như nó về nhà vẫn còn ấm ức, cảm thấy nhà họ Dương nợ nó, trộm tiền của gia đình, nhà cũng sẽ đề phòng nó. Đến lúc đó, nó trộm một , ông bà ngoại sẽ càng đau lòng hơn."

 

"Không... thể nào, Dương Phương nó... nó dám..." Dương Quyên run rẩy trong lòng, chút lo lắng bất an.

 

Nghiêm Quân Úy hừ lạnh: "Hôm qua, chị cũng ngờ nó dám trộm tiền và đồ của chị, còn dám trộm vải của nhà khác ?"

 

Dương Quyên lập tức còn chắc chắn nữa.

 

Cô lau nước mắt, chạy ngoài: " gọi điện thoại về nhà, chuyện với ông ngoại."

 

Viết thư quá chậm, gọi điện thoại vẫn nhanh hơn.

 

Chạy vài bước, Dương Quyên , vẻ mặt ngượng ngùng: "Úy Tử, thể cho mượn hai mươi đồng , lát nữa ngân hàng rút tiền trả ."

 

Khu vực Đại học Kinh thành chỉ một ngân hàng nhỏ, khá xa nhà cô. Cô mải buồn bã, vẫn kịp rút tiền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-507-bao-canh-sat.html.]

Nghiêm Quân Úy lấy năm tờ mười đồng, nhét tay cô: "Số tiền , chị cứ cầm lấy dùng , thiếu gì thì với em."

 

Dương Quyên nhận tiền, sợ vợ của em họ sẽ nghĩ ngợi, nên đặc biệt : " sẽ trả tiền cho sớm nhất thể."

 

hỏi: "Trưa nay các ăn cơm , ghé qua chợ mua ít thức ăn về."

 

"Không cần , chúng còn việc, chúng đây." Nếu Dương Phương , thì vé tàu cũng cần đưa cho nó nữa.

 

Đợi Dương Quyên , Nghiêm Quân Úy cùng Mễ Tiểu Tiểu đến đồn cảnh sát khu vực Đại học Kinh thành.

 

Mễ Tiểu Tiểu ngạc nhiên hỏi: "Anh Quân Úy, định báo cảnh sát ?"

 

Nghiêm Quân Úy tà mị: "Trộm tiền bỏ trốn, để một mớ hỗn độn, nó nghĩ cứ thế là xong ?"

 

"Vậy thì báo cảnh sát, lấy tiền và đồ trộm cho nó về. Dù cũng là đứa con gái nhà họ Dương nuôi mười mấy năm, chúng mà thật sự đưa nó tù, ông ngoại và cũng sẽ buồn."

 

Đứa con gái nuôi mười ba năm, Kinh thành một chuyến cháu ngoại ruột đưa tù, dù là ở Dương Phương, nhà họ Dương cũng sẽ khó chấp nhận chuyện .

 

Lỡ như nghĩ thông, nhà họ Dương trách Nghiêm Quân Úy, thì đáng.

 

Tuy nhiên, để đề phòng nhà họ Dương Dương Phương lừa dối như kiếp , chuyện vẫn cho nhà họ Dương , ít nhất để họ Dương Phương là như thế nào, chuyện gì cũng thể đề phòng nó.

 

Nghiêm Quân Úy "ừm" một tiếng, hai liền đồn cảnh sát.

 

Tiếp đón hai là một đồng chí trẻ tên Tiểu Mã, từ quân đội chuyển ngành sang hệ thống công an. Anh xem giấy tờ Nghiêm Quân Úy đưa, vẻ mặt lập tức trở nên cung kính: "Đồng chí, mời hai vị , xin hỏi hai vị việc gì cần chúng giúp đỡ, chúng sẽ hết lòng phối hợp."

 

Anh còn rót cho hai hai ly .

 

 

Loading...