Ngày là sinh nhật bảy mươi tuổi của lão phu nhân nhà họ Tần, nhà họ Tần định tổ chức lớn, mời ít bạn bè thích. Một ở xa đến sớm và ở nhà họ Tần.
Tần Viễn Hằng và Tề Uyển Hoa vội về giúp tiếp khách, nên chia tay với nhóm Tề Hiểu Hiểu ngay ga tàu.
Sau khi tiễn nhà họ Tần , nhóm Tề Thư Hàm cũng lên xe jeep.
Nửa giờ .
Xe sắp đến khu đại viện.
Tề Thư Hàm liếc Nghiêm Quân Úy trong gương chiếu hậu, : "Quân Úy, đưa đến nhà khách . Ngày nhà họ Tần tổ chức tiệc, cũng cùng Tiểu Tiểu nhé."
Tề Hiểu Hiểu ngẩn , : "Anh Úy cũng về cùng chúng , ăn cơm xong, con sẽ đưa về nhà khách."
Tề Thư Hàm nghiến răng nghiến lợi: "Tiểu Tiểu, con còn gả cho nó mà hướng ngoại ?"
"Anh là chồng cưới của con, là chồng tương lai sẽ cùng con đồng cam cộng khổ cả đời. Con bênh thì ? Chú út, con cho chú , chú nhằm nữa, nếu đừng hòng ăn quả đỏ của con nữa."
Tề Thư Hàm lập tức đổi sắc mặt, nịnh nọt: "Quân Úy là cháu rể lớn của chú, chú nỡ nhằm nó chứ? Tiểu Tiểu, con yên tâm, chú nhất định sẽ đối xử với Quân Úy, tuyệt đối lên mặt trưởng bối với nó ."
Tề Hiểu Hiểu lườm một cái, vẻ mặt "tin chú mới quỷ": "Chẳng là ai, từ lúc gặp Úy đến giờ cứ nhằm suốt."
"Tuyệt đối chú, Tiểu Tiểu, chú là chú út của con mà."
Cái vẻ nịnh bợ hổ đó khiến Tề Thư Bảo cũng mặt , nỡ .
Đột nhiên, chiếc xe dừng cách khu đại viện trăm mét.
Tề Hiểu Hiểu ngoài cửa sổ: "Chú út, dừng ở đây? Xe khu đại viện nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-542-nguoi-nha-ho-quach-keo-den-gay-roi.html.]
"Cổng khu đại viện chặn ." Giọng Tề Thư Hàm lạnh lùng, mắt thẳng mấy quen trong đám đông phía , ánh mắt tóe lửa hận.
Tề Hiểu Hiểu cảm nhận sự khác thường.
Cô mở cửa sổ xe, thò đầu về phía cổng khu đại viện, thì thấy một đàn ông trẻ tuổi đang quỳ ở cổng, còn một bà lão bệt đất gào t.h.ả.m thiết, xung quanh là một đám đông đang hả hê xem náo nhiệt.
"Chú út, chú quen hai đó ?"
Tề Hiểu Hiểu rụt đầu , đóng cửa sổ xe.
Tề Thư Hàm mặt mày âm trầm, hừ một tiếng: "Thằng khốn đang quỳ chính là đứa cháu ruột mà bà nội con nuôi gần hai mươi năm, kết quả nó c.ắ.n một miếng, đúng là đồ vong ân bội nghĩa."
"Còn bà lão đất lóc trông oan ức và vô tội là mợ út của chú, vợ của em trai út bà nội con."
Tề Hiểu Hiểu "ồ" một tiếng, tò mò hỏi: "Không đoạn tuyệt quan hệ ? Bây giờ đến đây lóc, lẽ nào họ còn hàn gắn quan hệ với bà nội?"
Tề Thư Hàm vẻ mặt khinh bỉ: "Họ thì lắm, nhưng còn xem bà nội con đồng ý ."
Quách Cẩm Tú ghét nhất là phản bội.
Mà em trai út của bà lừa dối bà mấy chục năm, khiến bà xa cách hai đứa con trai ruột mấy chục năm trời, còn cho hai đứa con, một đứa ở trong tay nuôi, một đứa ở trong tay thím nuôi, chịu đủ khổ cực.
Tuy bây giờ hai đứa con nhận tổ quy tông, trở về bên cạnh bà, nhưng mỗi khi nghĩ đến việc hai đứa con suýt hành hạ đến c.h.ế.t, hai cô con dâu cũng hành hạ đến mức suýt thể sinh con nữa, bà hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Quách Cẩm Tú hận nuôi và thím nuôi của hai đứa con, dù cũng con ruột, thể đối xử như con đẻ .
Bà chỉ hận chính em trai ruột của .