"Biết một chút ạ, nhưng luyện thành công thì ít, đa là lãng phí d.ư.ợ.c thảo. Cũng may cháu tiền, sợ lãng phí."
Trên mặt Tề Hiểu Hiểu luôn nở nụ , tay nhanh thoăn thoắt chọn hết những d.ư.ợ.c thảo mà trong gian của cô .
Ông lão tóc trắng cuống lên, màng đến thể diện, tay cướp vài cây d.ư.ợ.c thảo đặc biệt quý hiếm, nhưng Tề Hiểu Hiểu tay chân nhanh nhẹn, cướp nhiều hơn vài cây.
Ông lão tóc trắng vội vàng chắp tay : "Tiểu hữu, luyện đan đang thiếu đúng hai vị t.h.u.ố.c đó, mong tiểu hữu nhường cho lão hủ."
Đại danh của Tề Hiểu Hiểu, ông lão tóc trắng từ lâu, cô gái mặt tuy tuổi còn nhỏ nhưng tu vi còn mạnh hơn cả Bạch Phàm, mà nhà họ Bạch đắc tội . Vì thế vị luyện đan sư vốn luôn kiêu ngạo tự đại cũng đành thu liễm ngạo khí, cung kính cầu xin.
Tề Hiểu Hiểu đời nào chịu đem d.ư.ợ.c thảo của nhường cho nhà họ Bạch.
Cô híp mắt : "Rất xin , cháu luyện đan cũng đang thiếu đúng những d.ư.ợ.c thảo nên thể nhường cho ông . Hay là ông và chú Bạch sang sạp hàng khác xem thử xem?"
Ông lão tóc trắng sốt ruột : "Tiểu hữu, chúng xem , sạp khác , nếu cũng chẳng cầu xin tiểu hữu nhường . cũng lấy của tiểu hữu, thể bỏ tiền mua, tiểu hữu, cô cứ giá ."
Có tiền kiếm nha.
Lại còn là tiền từ trời rơi xuống.
Tề Hiểu Hiểu đến híp cả mắt: "Được thôi, nhường hai vị t.h.u.ố.c cho ông, giá là... một nghìn đồng nhé."
Ông lão tóc trắng suýt thì hộc m.á.u.
Chỉ là giá nhượng thôi mà sư t.ử ngoạm những một nghìn đồng, đủ để ông mua cả đống d.ư.ợ.c thảo.
hai vị t.h.u.ố.c hiếm gặp, ít khi xuất hiện, hơn nữa ông đang cần gấp, đành móc khoản tiền oan uổng .
Cũng may tiền ông trả, mà là nhà họ Bạch trả.
Đại gia Bạch Phàm thiếu một nghìn đồng , nhưng một con nhóc tính kế, trong lòng cũng khá buồn bực. thấy con nhóc khi nhận tiền thì lộ vẻ mặt gian như kẻ trộm đầy hám tiền, trông cũng khá đáng yêu, bao nhiêu bực dọc trong bụng tan biến hết.
Anh bất lực : "Hiểu Hiểu, đừng tính kế lên đầu chú nữa nhé, chú cũng nghèo lắm, chịu nổi cháu tính kế ."
"Nhà họ Bạch giàu như thế, thể nghèo , chú Bạch đúng là keo kiệt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-691-tinh-ke-bach-pham-kiem-chut-tien-tieu-vat.html.]
Con nhóc lợi còn khoe mẽ.
Bạch Phàm tức đến mức đưa tay b.úng trán cô một cái: "Chỉ giỏi nghịch ngợm, chỗ đó là tiền tiêu vặt cả năm của chú đấy."
"Hì hì, cháu tiêu cho cẩn thận mới ."
Tề Hiểu Hiểu cầm tiền tính kế từ Bạch Phàm, mua một đống d.ư.ợ.c thảo của nhà họ Ân. Ân Tân Vệ nhận tiền, nhưng Tề Hiểu Hiểu hào phóng : "Chú Ân, chú cứ cầm lấy , dù tiền là chú Bạch tài trợ cho cháu mà."
Khiến Ân Tân Vệ ha hả, chỉ Bạch Phàm : "Bạch Phàm Bạch Phàm, đây là đầu tiên thấy chịu thiệt đấy."
Bạch Phàm nhếch môi: "Hừ, nếu là con bé , tưởng chịu nuốt trôi cái thiệt thòi chắc?"
Ai bảo con bé tu vi còn cao hơn .
Ai bảo con bé là một nửa ông chủ của cửa hàng linh quả, quyền quyết định.
Ai bảo con bé là hậu bối của hai bạn của .
Anh chịu thiệt thì hai bạn của cũng để yên .
Thôi bỏ , coi như là cho con bé chút tiền tiêu vặt .
Còn về việc một nghìn đồng là tiền tiêu vặt cả năm của , đương nhiên là . Tiền tiêu vặt ngoài mặt một năm của là một nghìn đồng, nhưng trong tay còn ba cái quán cơm nhỏ mở chui, lợi nhuận mỗi tháng cũng hai ba nghìn đồng.
Tề Hiểu Hiểu chọn năm tấm bùa ở sạp hàng nhà họ Ân, mỗi tấm niêm yết giá hai mươi đồng, cô ném một trăm đồng cho t.ử nhà họ Ân, vẫy tay chào tạm biệt Ân Tân Vệ và Bạch Phàm: "Cháu và Quân Úy sang sạp hàng khác đây, tạm biệt hai chú."
Ân Tân Vệ trả một trăm đồng cho cô.
Tề Hiểu Hiểu chạy biến xa .
Ân Tân Vệ dở dở : "Con bé , còn thể nhận tiền của nó , thế thì thành cái gì?"
Bạch Phàm chằm chằm tiền tay , ghen tị : "Nó chịu đưa cho , đó là nó tôn trọng . Cậu xem nó đối xử với kìa, gặp mặt tính kế ."