Thành phố S.
Chu Mai T.ử trừng mắt Mễ Hồng Hoa, bảy phần giống Mễ Giải Phóng, cả tức giận đến mức như hóa thành ác quỷ.
“Hay cho mày, Mễ Giải Phóng, mày dám lưng tao nuôi đàn bà, còn sinh một đứa con hoang lớn thế , tao… tao liều mạng với mấy đứa tiện nhân hổ chúng mày.”
Chu Mai T.ử chạy phòng chứa đồ, lấy một cây đòn gánh, liền hung hăng quất Mễ Giải Phóng và Trương Ngọc Cầm: “Mễ Giải Phóng, mày xứng với tao , tao sinh cho mày ba đứa con trai, một đứa con gái, thế mà mày dám lưng tao con hoang. Hèn gì khi tao bắt, mày những giúp tao, mà còn ép tao ly hôn… Mày… mày là đồ khốn nạn, mày vô tình vô nghĩa…”
Chu Mai T.ử hận Mễ Giải Phóng, càng hận Trương Ngọc Cầm quyến rũ Mễ Giải Phóng.
Cây đòn gánh, hết nhát đến nhát khác quất Trương Ngọc Cầm, đau đến mức cô la hét oai oái: “Bà điên , bà với Giải Phóng ly hôn từ lâu , bây giờ là vợ của Giải Phóng, bà… dừng tay, mau dừng tay, ôi, đau c.h.ế.t , Giải Phóng, cứu mạng…”
Nhìn Trương Ngọc Cầm chui lòng Mễ Giải Phóng, Chu Mai T.ử càng tức giận thể kiềm chế: “Mễ Giải Phóng, mày và con tiện nhân cùng c.h.ế.t .”
“Mẹ, , mau dừng tay, bình tĩnh , chẳng lẽ khỏi nông trường về ?”
Mễ Hồng Anh kịp thời chạy về, thấy cảnh hỗn loạn trong nhà, vội vàng xông lên, ôm eo , kéo ngoài.
Ngoài cửa, xem náo nhiệt đông nghịt.
Mọi đều là hàng xóm cũ, quen với nhà họ Mễ, sống chung mấy tháng, thấy khuôn mặt của Mễ Hồng Hoa và Mễ Giải Phóng giống đến bảy phần, ai mà chuyện gì xảy .
Chỉ là, thấy hai năm nay nhà họ Mễ ít đưa nông trường, nể tình hàng xóm cũ, nên ai tố cáo Mễ Giải Phóng và Trương Ngọc Cầm.
ai ngờ, nhà họ Mễ trèo cành cao, Chu Mai T.ử và Mễ Thắng Lợi ở nông trường đều về sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-710-chu-mai-tu-day-do-tra-nam-tien-nu.html.]
Hơn nữa, còn phục hồi công việc.
Nếu Mễ Giải Phóng cưới vợ, Chu Mai T.ử trở về, cả nhà đoàn tụ, chắc chắn sẽ vui.
Mễ Giải Phóng cưới vợ, con trai của vợ giống Mễ Giải Phóng đến thế, Chu Mai T.ử lập tức chịu nổi sự đổi .
Chu Mai T.ử sức giãy giụa: “Con buông , Hồng Anh, bố con với , con giúp , còn che chở cho bố con và con đàn bà tiện nhân đó, Hồng Anh , mới là ruột của con.”
Mễ Hồng Anh uất ức lóc: “Mẹ, con đang che chở cho mà, nghĩ , nếu đ.á.n.h bố và cô thương, họ thể bỏ qua cho ?”
“Mẹ, con xin đấy, đừng kích động ?”
“Mẹ, con đưa nông trường .”
Chu Mai T.ử sững một lúc, ném cây đòn gánh xuống, ôm con gái, lóc t.h.ả.m thiết, đau đớn đến tột cùng.
Hàng xóm xung quanh, bà với ánh mắt thương cảm.
Bà Chu khuyên: “Mai T.ử , một ngày vợ chồng trăm ngày ân, cô và Giải Phóng vợ chồng hơn hai mươi năm, nể mặt nó, thì cũng nể mặt mấy đứa con, tha cho nó .”
“ , hai ly hôn , cô ầm lên như cũng lý.”
“Mai Tử, thấy những chuyện qua, cô cũng đừng níu kéo nữa, bây giờ công việc của cô cũng phục hồi, là đến nhà máy xin một phòng ký túc xá, sống cuộc sống của . Đợi Hồng Quân mấy đứa từ quê lên, còn cần cô giúp chúng nó cưới vợ nữa đấy.”
Mễ Hồng Anh cũng lóc: “Mẹ, nghĩ cho mấy , thì cũng nghĩ cho con chứ, , ở đây, ai che chở, con sắp bắt nạt đến c.h.ế.t .”