"Ông cái gì thế, lửa tắt kìa."
Mẹ Dương xào rau, xào mãi xào mãi, trong nồi thấy tiếng xèo xèo nữa.
Bà ngẩng đầu bếp, khá lắm, cái gã đàn ông tồi tệ , mà đang chằm chằm bà ngẩn .
Mẹ Dương lập tức nổi giận: "Ông chịu khó nhóm lửa thì ngoài chẻ củi , để thằng Úy nhóm lửa."
"Đừng, nhóm, nhóm lửa đàng hoàng mà."
Nghiêm Tòng Phú hồn, sợ sệt vội vàng châm lửa .
Mẹ Dương hừ lạnh một tiếng, mặt kéo dài , lười để ý đến ông nữa.
Xào thêm một món nữa, cho gạo nồi, bà để một ông ở bếp nấu cơm.
Sợ ông ngẩn , cơm khê, bèn dặn dò: "Ông nấu cơm cho cẩn thận, trông chừng lửa và trong nồi, vớt ít nước cơm nấu cháo, buổi sáng thích húp cháo cháy."
Nghiêm Tòng Phú gật đầu lia lịa, dám ý kiến.
Thấy vợ cũ định rời , ông mới theo bản năng lên tiếng: "Mẹ nó , bà gì đấy?"
" giặt quần áo."
Người khỏi bếp .
Mùa đông giá rét, Dương tự nhiên sẽ dùng nước lạnh giặt đồ bên ngoài, cái lò nhỏ của bà sớm đun một nồi nhôm nước, cũng dậy sớm ngâm quần áo bẩn .
Một chậu quần áo lớn, của bà nội Nghiêm, cũng của Nghiêm Tòng Phú.
Tề Hiểu Hiểu dậy từ sớm, gấp chăn đệm, dọn dẹp vệ sinh phòng ốc xong xuôi, cô tới, xổm cái chậu lớn: "Mẹ, con giặt cùng ."
Hai tay cầm lấy một cái áo của Nghiêm Quân Úy, vò vò.
Mẹ Dương híp mắt : "Đánh răng rửa mặt , con rửa mặt , chút quần áo một giặt ."
"Rửa mặt ạ."
"Mẹ." Tề Hiểu Hiểu về phía nhà bếp một cái, thu hồi thần thức, nhỏ giọng hỏi: "Bố một nấu cơm ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-807-oan-gia-ngo-hep-khong-la-gap-mo-ba-tot-bung.html.]
Người đang ngẩn ngơ, lửa trong bếp tắt ngóm .
Haizz, cô nghi ngờ nồi cơm chín nổi.
Mẹ Dương : "Ông ở quê, cũng là một tay việc cừ khôi, nấu cơm chẻ củi gánh nước, việc gì cũng ."
Ngừng một chút, : "Kệ ông , nếu cơm nấu ngon, ông đừng hòng ăn."
Cả nhà , cũng đừng hòng ăn mồm.
Thần thức của Tề Hiểu Hiểu quét qua kho trong gian một cái, may quá, còn mấy chậu bánh bao màn thầu và cơm tẻ, cơm độn, cháo kê chuẩn .
Đều nóng hầm hập.
Vẫn còn bốc .
Có điều, lương thực chính trong gian rốt cuộc dùng đến.
Nghiêm Tòng Phú ngẩn một lúc cũng hồn, đó nghiêm túc nấu cơm, nấu cháo cháy, lúc ăn cơm, bà nội Nghiêm ăn ngon lành vô cùng.
"Nhà họ Nghiêm chúng , nấu cháo cháy ngon nhất, , cũng chị dâu cả con, là thằng Phú, chỉ là khi nó lên thành phố việc, nấu cơm đếm đầu ngón tay, cũng nhiều năm ăn cháo cháy thằng Phú nấu."
Nghiêm Tòng Phú lập tức tỏ thái độ: "Mẹ, là con bất hiếu, , ngày nào con cũng nấu cháo cháy cho húp."
"Vậy mày lời giữ lời đấy." Bà nội Nghiêm vẻ mặt tin liếc ông một cái, đó bảo Dương xới thêm một bát cháo, ăn đặc biệt ngon miệng.
Sau bữa cơm, Tề Hiểu Hiểu đề nghị đưa bà nội Nghiêm cửa hàng bách hóa dạo chơi, hôm qua mượn xe con nhà họ Tần vẫn trả, nhân lúc xe, cô đưa bà cụ khắp nơi thăm thú.
Gia đình năm , một chiếc xe, vặn đủ.
Chỉ là, cả nhà cửa hàng bách hóa, liền gặp một quen.
"Hiểu Hiểu, Hiểu Hiểu, là mợ ba đây, ôi chao, con bé , đến Bắc Kinh , đến nhà mợ ba chơi."
Người gặp , là Thẩm Lâm Lâm.
Vợ của ba Ngụy Thiết Bách.
Tề Hiểu Hiểu cũng vô cùng kích động: "Mợ ba, cháu và bố tìm , nhưng hàng xóm nhà mợ ba cháu điều đến thành phố Q , đó cháu mang thai, nên vẫn tìm thời gian qua tìm ."