Cái giọng điệu , cái biểu cảm của Dương, gọi là khoe khoang hết nấc, đắc ý dạt dào, suýt chút nữa Đại Vượng ghen tị đến c.h.ế.t.
Bà mặt mày méo xệch sân, đóng cửa cái rầm.
Mẹ Dương khẩy một tiếng, vui vẻ đóng cổng , đó với cô con dâu đang trợn mắt há hốc mồm : "Cái bà Đại Vượng đó đúng là đồ thần kinh, ngày nào cũng ghen tị cái , hâm mộ cái , hận thể biến đồ của nhà thành của nhà hết, còn đặc biệt thích chiếm hời của khác."
Lo lắng con dâu trẻ non , da mặt mỏng, gặp Đại Vượng sẽ chịu thiệt thòi, bà bèn nhỏ giọng dặn dò: "Tiểu Tiểu , con thấy bà thì cứ lờ , bà mà xin xỏ đồ đạc gì con cũng đừng cho. Con cho một , bà mặt dày mày dạn sán đến, loại đó một khi dính là khó dứt lắm."
"Con ạ, ."
Hôm nay đầu tiên giao phong, Tề Hiểu Hiểu bản tính của Đại Vượng, cô chỉ mong tránh xa bà , đời nào để bà cơ hội bám lấy .
Buổi trưa, Tề Hiểu Hiểu lấy một con gà rừng, thêm ít nấm tùng nhung khô, hầm một nồi canh gà nấm tùng nhung.
Mùi thơm bay khắp cả con ngõ nhỏ.
Mẹ Đại Vượng đang nấu cháo khoai lang ở nhà, ngửi thấy mùi thịt bay tới từ phía Đông, bèn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, c.h.ử.i đổng: "Phì, đắc ý cái gì, chẳng qua là vớ đứa cháu dâu tiền thôi, mới cưới về mấy ngày mà ngày nào cũng ăn thịt. Hừ, hết phiếu thịt thì bà mày chống mắt lên xem chúng mày ăn cái gì."
"Mẹ, cơm chín ạ?"
Ngoài cửa truyền đến tiếng cô con gái lớn của bà .
Mẹ Đại Vượng đang đầy một bụng lửa giận, nín nhịn cả buổi sáng, thật sự chỗ trút, Trình Ái Lan đúng là tự đ.â.m đầu họng s.ú.n.g: "Mày là quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i , về đến nhà là đòi ăn, ăn ăn ăn, ăn c.h.ế.t mày , gì cũng hỏng, chỉ ăn cơm là giỏi nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-844-truong-nu-nha-ho-trinh.html.]
"Mẹ, thế, uống t.h.u.ố.c s.ú.n.g mà phát hỏa ghê ." Trình Ái Lan vẻ mặt tủi , "Con mệt cả buổi sáng, củ khoai lang to bằng nắm tay ăn hồi sáng sớm tiêu hóa hết từ đời nào , bụng con từ lúc tan đến giờ cứ kêu ùng ục mãi."
Đồng nghiệp cùng phân xưởng đều chuyển quan hệ lương thực nhà máy, buổi trưa ăn cơm ở căng tin nhà máy, chạy chạy . Cô cũng chuyển quan hệ lương thực nhà máy, ăn cơm căng tin, chịu đói, nhưng cô một hai nháo ba thắt cổ, ngăn cản cho cô chuyển, cô đành ngày nào cũng chạy chạy giờ nghỉ trưa.
Nhà cách khu nhà xưởng cũng gần, nhanh cả lẫn về cũng mất một tiếng đồng hồ, thời gian nghỉ trưa chỉ một tiếng rưỡi, cho nên thời gian ăn trưa của cô chỉ vỏn vẹn nửa tiếng.
"Mày mệt, bà mày mệt ?" Mẹ Đại Vượng chống nạnh, lớn tiếng mắng, "Buổi sáng mày còn ăn một củ khoai lang, bà mày chỉ uống chút nước luộc khoai, bà mày việc cả buổi sáng, bà mày cũng mệt, bà mày gì ?"
Uống nước luộc khoai tất nhiên chỉ là màu bên ngoài thôi, bà đời nào chịu để cái bụng chịu thiệt.
Đợi trong nhà thì , học thì học, một bà ở nhà sẽ lén nấu một bát canh bột hoặc nấu chút cháo cải trắng mà húp.
Có lúc thèm ăn, bà còn lén luộc một quả trứng gà ăn.
Tóm , bà tham ăn, con ích kỷ tư lợi, cho dù để con cái đói thì bà cũng bao giờ ngược đãi cái bụng của .
Trình Ái Lan mắng, ủ rũ căn phòng nhỏ ở chung với em gái.
Đây là một căn phòng nhỏ chỉ rộng bốn mét vuông ngăn từ nhà chính, bên trong kê một chiếc giường ván gỗ rộng một mét tư, còn một cái hòm đựng quần áo, chỉ còn chỗ cho một .
Căn phòng nhỏ đến mức Trình Ái Lan bước cảm thấy một sự ngột ngạt.