"Muốn tính kế nhà họ Nghiêm của , phì, bà là cái thá gì chứ, cút... mau cút , còn cút, đ.á.n.h cho tàn phế."
Tề Hiểu Hiểu giơ nắm đ.ấ.m, định nện đầu Đại Vượng, dọa bà hét lên một tiếng, ôm đầu chạy về nhà.
Vừa chạy, bà cam tâm lẩm bẩm: "Đồ lỗ vốn nhà mày, lớn nhỏ, còn dám đ.á.n.h trưởng bối, mày cứ chờ đấy, tao sẽ tha cho mày ."
"Phì, bà là trưởng bối của ai? Bà mới là đồ lỗ vốn, cả nhà bà đều là đồ lỗ vốn. Có giỏi thì đừng chạy, đ.á.n.h gãy chân bà, đồ đàn bà lẳng lơ lắm điều hổ, dám nhân lúc và Úy nhà mà tính kế chồng . Chuyện , dù bà cho qua, cô nương đây cũng cho qua với bà, cô nương đây nhất định tha cho bà."
Tề Hiểu Hiểu hai tay chống nạnh, c.h.ử.i xối xả về phía nhà họ Trình: "Đồ đàn bà độc ác hổ, thấy nhà sống nên ghen ăn tức ở, tính kế nhà , á phì, tiền của cô nương đây dù nhiều đến mức vứt xuống cống rãnh cũng đến lượt bà, cô nương đây cho bà , ngày mai sẽ đến đơn vị của đồng chí Trình, tìm lãnh đạo của ông chuyện cho nhẽ, bà cứ chờ báo thù ."
Giọng của Tề Hiểu Hiểu gần như vang vọng khắp con hẻm, nhà họ Trình cũng rõ mồn một.
Để tiết kiệm tiền bạc và lương thực, nhà họ Trình buổi trưa đều về nhà ăn cơm, bố Đại Vượng lúc cũng đang ở nhà.
Nghĩ đến chiều hôm qua lãnh đạo phê bình một trận tơi bời, còn yêu cầu năm nghìn chữ kiểm điểm, bố Đại Vượng liền nổi trận lôi đình, đạp một cước Đại Vượng nhà, đó lên bà , tát tới tấp.
Mặt Đại Vượng thương tích chồng chất, biến thành đầu heo.
Mẹ Đại Vượng lóc t.h.ả.m thiết: "Đồ khốn kiếp, ông đ.á.n.h c.h.ế.t , bắt nạt, ông trút giận giúp , còn giúp ngoài đ.á.n.h , ôi, ông đừng đ.á.n.h nữa, sắp đ.á.n.h c.h.ế.t ..."
"Đánh c.h.ế.t bà, lão đây cũng đỡ phiền lòng. Nói, lúc nãy ăn cơm, bà gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-900-me-dai-vuong-bi-an-don.html.]
"Không gì cả, hu hu, trai liệt , đều do con thằng Úy hại, ..."
Bốp bốp...
Lại là mấy cái tát trời giáng.
"Đồ đàn bà c.h.ế.t tiệt, trai bà liệt thì liên quan gì đến thằng Úy? Người trai gì của bà nửa đêm trèo tường nhà , đ.á.n.h c.h.ế.t là nhân từ . bà còn ăn vạ , đó là bà tự tìm đường c.h.ế.t. Người báo cảnh sát bắt bà , đó là bà đáng đời, bà dựa mà gây sự với ?"
"Lão đây cho bà , nếu còn vì bà mà hại tổ trưởng mắng, lão đây sẽ ly hôn với bà, bà về nhà đẻ chăm sóc trai bà, cứ ở với trai vô dụng đó cả đời ."
Bố Đại Vượng tức chịu nổi, còn đạp mạnh mấy phát mụ vợ ngu ngốc, đó cũng ăn cơm trưa nữa, bỏ khỏi nhà.
Mấy đứa con nhà họ Trình từ phòng phía đông , rên rỉ đất, một ai quan tâm, chỉ lạnh lùng chằm chằm bà , như thể đang kẻ thù.
Trình Đại Vượng mặt đầy tức giận: "Mẹ, vì trai nên của mà hại c.h.ế.t cả nhà chúng ? Nghiêm Quân Úy là quan lớn, đắc tội với , thể tha cho nhà chúng ?"
Mẹ Đại Vượng nước mắt lã chã, một nửa là đau, một nửa là đau lòng.
"Đó là ruột của con, con thể nó như ? Hồi con còn nhỏ, con còn mua quần áo mới cho con, còn mua kẹo cho con ăn, con đúng là đồ vô lương tâm. Cậu con liệt , con giúp nó, còn trách , hu hu... con mất hết lương tâm như ."