Cuối tháng năm, thời tiết ngày càng nóng bức, nhiều cởi bỏ áo khoác dày, bằng áo sơ mi mỏng manh.
Nghiêm Từ Phú về, tay xách một cái túi giấy.
Ông hớn hở tìm thấy Dương ở hậu viện, mở chiếc áo sơ mi kẻ caro nhỏ màu xanh trong túi giấy cho bà xem: "Ni, em xem , áo mới mua cho em đấy, hàng mới về ở cửa hàng bách hóa hôm nay, kiểu dáng thịnh hành năm nay đấy."
Mẹ Dương bắt sâu cả buổi chiều, xổm tê cả chân, định về phòng nghỉ ngơi thì ông chặn đường, tâm trạng tự nhiên vui vẻ gì.
Bà lườm cái áo một cái, mặt chẳng vẻ gì là ngạc nhiên vui mừng: "Ông chẳng bảo tiền riêng nộp hết , cái áo lấy tiền mà mua?"
"À, cái ..." Nghiêm Từ Phú ngượng ngùng sờ gáy, "Hì hì, Ni , em đừng giận, khi nộp lên còn giữ chút tiền mua quần áo cho em."
"Ông giữ bao nhiêu?"
"Ờ, một trăm... , là hai trăm. Anh quần áo ở Bắc Kinh đắt đỏ, mua cho em hai bộ từ đầu đến chân, một trăm đồng chắc chắn đủ, ... giữ thêm một trăm. Ni, em xem, cái áo mốt mới bao, kẻ caro nhỏ trông , mới mẻ , em mặc lên chắc chắn ."
"Ừ, áo thì đấy, mua hết bao nhiêu tiền?" Mẹ Dương âm thầm xoa cái chân tê rần, trong lòng tính toán xem nên tịch thu tiền trong túi ông ?
Bà thiếu quần áo mới mặc.
Từ khi đến Bắc Kinh, con trai và con dâu mua cho bà mười mấy bộ, mùa đông mùa xuân mùa hè đều đủ, con dâu còn cho bà một đống vải vóc, bà thiếu quần áo.
Mấy bộ quần áo cũ mang từ Đông Bắc, tết bà cho chị dâu cả mặc đồng hết .
Bây giờ bà mặc là quần áo mới.
"Mười tám đồng, tuy đắt một chút nhưng mà. Ni, em rửa tay , mau thử xem nào."
Nghiêm Từ Phú bỏ áo túi giấy, kéo tay Dương định giếng nước.
Chân Dương mềm nhũn, kêu ái chà một tiếng, mắt thấy sắp ngã, dọa Nghiêm Từ Phú vứt cả túi giấy, dang hai tay ôm trọn bà lòng.
"Sao thế, trẹo chân ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-930-quy-den-cua-bo-chong.html.]
Nghiêm Từ Phú cũng chẳng màng đến chuyện ôn hương noãn ngọc, trong lòng, ông chỉ một lòng lo lắng xem chân vợ cũ thương .
Mặt Dương đỏ bừng, hơn mười năm từng mật với đàn ông, bà cảm thấy đầu nóng như sắp nổ tung, tim như nhảy khỏi cổ họng.
Bà lí nhí : " ."
Sau đó, dùng sức đẩy ông : "Ông mau chẻ củi , sắp nấu cơm mà củi đốt."
Nếu sắp xếp việc cho đàn ông , bà sợ ông sẽ tiếp tục dây dưa.
Bà mất mặt thêm nữa.
Mẹ Dương chạy trong nhà, dùng khăn ướt lau mặt một cái mới cảm thấy nóng mặt giảm ít.
Bà nội Nghiêm và Tề Hiểu Hiểu từ lúc Nghiêm Từ Phú xuất hiện im lặng giảm bớt sự tồn tại của , tiếp tục bận rộn ngoài vườn rau, kịch bắt sâu.
Thấy hai , Tề Hiểu Hiểu mới hì hì, phấn khích : "Bà nội, xem nhà sắp hỷ sự ."
"Ừ, cái hỷ sự bà mong đến gãy cả cổ, cuối cùng cũng mong ." Hốc mắt bà nội Nghiêm ươn ướt.
Đứa con trai ngốc nghếch thể lãng t.ử đầu, giành trái tim con dâu, bà là vui mừng nhất.
Sau , bà cần lo lắng con trai ngốc về già chăm sóc nữa.
Bà cũng cần lo lắng con trai ngốc về già sẽ cô đơn lẻ loi sống một .
Sau cái Ni bầu bạn, cuộc sống tuổi già của con trai ngốc chắc chắn sẽ hạnh phúc.
Bà nội Nghiêm vui đến mức vì sung sướng, nhưng cháu dâu ở đây, bà nuốt nước mắt trong, : "Hiểu Hiểu, đừng bắt nữa, thôi, chúng nấu cơm, c.h.ặ.t con vịt , chúng ăn mừng một bữa trò."
Cũng là loại sâu quỷ quái gì, nước muối mà diệt , hại ba phụ nữ xổm trong vườn rau cả buổi chiều mới bắt sạch một luống rau nhỏ.
Ngày mai còn tiếp tục.