Vì đông nên Tề Hiểu Hiểu mượn hai chiếc xe, một chiếc của nhà họ Tần do Nghiêm Quân Úy lái đến.
Còn một chiếc mượn của ông nội cô, đến giờ hẹn cảnh vệ sẽ lái xe đến đón .
Nhà họ Nghiêm cách ga tàu cũng khá xa, lái xe nhanh cũng mất bốn năm mươi phút, họ đành đợi ở ga tàu.
Tề Hiểu Hiểu thấy mợ hai ăn xong xuống xe, lấy một nắm hạt dưa nhét tay mợ hai, c.ắ.n hạt dưa kể cho bà về các món ăn vặt và danh lam thắng cảnh ở Bắc Kinh.
Nửa tiếng , cảnh vệ Tiểu Triệu lái xe tới.
Tề Hiểu Hiểu nhét một nắm hạt dưa cho : "Anh Triệu, tàu đến , chúng c.ắ.n chút hạt dưa ."
"Hiểu Hiểu, ăn cơm xong."
"Vậy gặm quả táo ."
Lại từ trong túi đeo chéo nhỏ lấy một quả táo nhét cho Tiểu Triệu.
Tiểu Triệu nỡ đẩy .
Đây chính là linh quả.
Ăn một quả thể cường kiện thể, sống thêm vài năm...
Người thường phúc lớn lắm mới ăn một quả.
mà, là quân nhân, thể lấy của dân một cây kim sợi chỉ.
Dù là đồ của cháu gái lão thủ trưởng thì cũng thể nhận.
Tiểu Triệu nén đau lòng, đẩy quả táo trả .
"Anh Triệu, em là bán hoa quả, còn thiếu một quả táo để ăn ? Đừng đẩy qua đẩy nữa." Tề Hiểu Hiểu giả vờ vui nhét .
Nghiêm Quân Úy : "Anh Triệu, cầm lấy , tối muộn thế còn giúp bọn em đón , bọn em mời một quả táo, lão thủ trưởng của các cũng sẽ gì ."
Tiểu Triệu lúc mới vui vẻ nhận lấy.
Sau đó cẩn thận cất túi áo n.g.ự.c, nỡ ăn ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-937-su-ghen-ti-cua-tien-hue.html.]
Nửa tiếng , bọn họ đón gia đình Nghiêm Quân Quân.
Vợ chồng Nghiêm Quân Quân mang theo hai đứa con, còn ông bà Tiền, hai gia đình chuyển cả nhà đến Bắc Kinh nên hành lý nhiều, túi lớn túi nhỏ mười mấy cái.
Đây mới chỉ là một phần, còn phần lớn hành lý đang ký gửi.
Sau khi Nghiêm Quân Úy đón , mấy tiến lên giúp xách hành lý, bế trẻ con, dìu già.
Đây là thứ ba Tiền Huệ gặp Tề Hiểu Hiểu. Lần đầu tiên là lúc Tề Hiểu Hiểu và Nghiêm Quân Úy đính hôn, thứ hai là lúc Tề Hiểu Hiểu về thôn họ Nghiêm chúc tết, đây là thứ ba.
Mỗi gặp thấy xinh hơn.
Mỗi gặp thấy cao quý hơn.
Khiến Tiền Huệ nảy sinh lòng ghen tị từ tận đáy lòng.
"Tiểu Huệ, con cái gì thế?" Bà Tiền kéo tay cháu ngoại từ tay con gái, "Mau theo, nhà ga đông , đừng để lạc mất."
"Con , ."
Tiền Huệ thở dài thườn thượt.
Vốn tưởng rằng khi đến Bắc Kinh, thứ của cô thể bắt đầu từ đầu, cô sẽ sống những ngày tháng vô lo vô nghĩ, lo cơm ăn áo mặc như .
khi thấy Tề Hiểu Hiểu xinh thời thượng, khí chất tao nhã, cô thừa nhận, cô ghen tị.
Đều là con dâu nhà họ Nghiêm, đều là con gái Bắc Kinh, dựa mà Tề Hiểu Hiểu sống như ?
Còn cô thì sống như một bà cô mặt vàng vọt.
Rõ ràng cô chẳng lớn hơn Tề Hiểu Hiểu mấy tuổi, nhưng hai cạnh như hai thế hệ.
"Bà Tiền, ông Tiền, chúng gặp , hai bác còn nhớ cháu chứ ạ?" Tề Hiểu Hiểu tươi đến mặt ông bà Tiền chào hỏi.
Ông Tiền mới gặp vợ chồng son hai , trí nhớ kém, quên, nhất thời nhận .
Bà Tiền trí nhớ , ở sân ga bà nhận Tề Hiểu Hiểu và Nghiêm Quân Úy, chỉ là lúc nãy đông , bà kịp chào hỏi.
Bà mỉm gật đầu: "Nhớ chứ nhớ chứ, cô là đồng chí Tề Hiểu Hiểu, đối tượng của cô tên là gì nhỉ?"