Tề Hiểu Hiểu cho bố chồng thì thể mang về, đùn đẩy hồi lâu Dương mới chịu nhận, nhưng định khóa rương cất , nỡ dùng.
Tề Hiểu Hiểu : "Mẹ, đừng cất, con biếu thì cứ dùng . Con dâu tiền, cũng sẽ mua chăn đệm mới cho các cháu ."
Mẹ Dương lập tức cảm thấy trong lòng nở hoa.
Từ khi bà đến Bắc Kinh, cứ như rơi hũ mật . Con trai hiếu thảo, con dâu chu đáo, chồng cũ cũng nhận sai và tái hôn.
Những ngày tháng , bà mơ cũng tỉnh.
"Được, con, ngày mai sẽ bộ chăn đệm mới ."
Đã là tấm lòng của con dâu, bà cũng chiều theo ý con.
Mẹ Dương vui vẻ sờ sờ tấm vỏ chăn lụa đỏ chăn, yêu thích buông tay.
Buổi trưa, tranh thủ giờ nghỉ trưa, cả, hai và mợ hai đến.
Họ cũng mang đến cho Dương hai bộ chăn đệm, còn một đôi chậu sứ hỷ, một đôi ca tráng men, một phích nước vỏ sắt màu đỏ, và một đôi gối kèm khăn phủ gối.
Tổng cộng sáu món.
Tuy nhiều, nhưng đều là những thứ phiếu thì khó mua.
Mẹ Dương lau những giọt nước mắt hạnh phúc, : "Anh cả, hai, chị dâu hai, em mới xuất giá đầu, các chị mua mấy thứ gì. Mọi kiếm tiền dễ dàng, để dành cho bọn trẻ học cưới vợ, tiêu em. Mấy thứ em nhận , mang về , để dành cho thằng Huân cưới vợ mà dùng."
Ở Dương gia thôn, con gái tân nương xuất giá đầu của hồi môn cũng chắc nhiều thế , bà là tái hôn, đối tượng là chồng cũ, mặt mũi nhận nhiều đồ của nhà đẻ như .
Cậu cả sa sầm mặt, vui : "Sao, chê đồ ít ? Hay để chị dâu hai mua thêm cho cô hai bộ quần áo giày dép mới nữa nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-963-cua-hoi-mon.html.]
"Anh cả, em..."
"Mẹ, cả hai và mợ hai vui vẻ tặng, cứ nhận ạ. Đợi các em họ cưới vợ, đáp lễ hậu hĩnh hơn là ."
Cùng lắm thì cô tăng lương thêm cho hai và hai họ là xong.
Món nợ ân tình của chồng, cô trả là .
Mẹ Dương dường như cũng cảm thấy nếu bắt chị mang đồ về sẽ tổn thương tình cảm em, bèn vui vẻ nhận lấy.
Cậu cả hai chiều còn , ba một lúc định về.
Mẹ Dương bếp, gói một con gà rừng, một con thỏ rừng, còn năm cân thịt lợn rừng, lấy thêm hai xấp vải đưa cho mợ hai: "Cầm về may bộ quần áo mới cho thằng Võ thằng Dân mặc."
"Tụi nó quần áo mặc , ngày nào cũng việc, mặc quần áo cũng chẳng để gì. Cô giữ mà may mấy bộ quần áo mới cho em rể mặc, chú văn phòng, cần ăn mặc thể diện."
"Ông , Tiểu Tiểu mua cho hai chúng em ít quần áo, còn thiếu đồ mặc ." Mẹ Dương nhét vải cái gùi lưng mợ hai, "Thôi, hai xấp vải, đừng giằng co với em, nếu đống của hồi môn các chị cũng mang về hết ."
Mợ hai lúc mới chịu nhận.
Đến chập tối, bà nội Nghiêm về, là Nghiêm Quân Quân đạp xe chở bà về.
Bà Vương hàng xóm thấy bà, còn trêu chọc: "Chị Nghiêm, Tòng Phú và cái Ni cuối cùng cũng về với , tâm bệnh của chị cũng coi như bỏ , vui lắm nhỉ?"
"Vui chứ, con trai cưới vợ, mơ cũng thấy vui." Bà nội Nghiêm rạng rỡ, "Ngày mai ăn cỗ, em gái Vương qua sớm một chút, giúp tiếp đãi mấy hàng xóm nhé."
"Được, ngày mai thằng Quân nhà nghỉ, bảo nó qua sớm giúp một tay. Quân Úy nhà, các bác việc nặng nhọc gì cứ sai bảo nó , nó là thanh niên trai tráng, cũng cái sức lực."
Bà nội Nghiêm nhận lời ngay.