Bà nội Nghiêm về nhà, vui nhất là Dương.
Bà : "Mẹ, về ạ, con còn đang tính sáng mai bảo Tòng Phú đón ."
"Có Quân Quân đưa về, cần nó đón."
Bà nội Nghiêm thấy tủ kháng bốn bộ chăn đệm màu đỏ mới tinh, còn tủ năm ngăn phích nước nóng vỏ sắt đỏ, một đôi ca tráng men in chữ Hỷ đỏ ch.ót, trông vui mắt.
Bà lập tức híp mắt: "Ni , lẽ cũng nên cho con hai bộ chăn đệm mới, nhưng phiếu bông, cũng chẳng mượn ở , nên ... Mẹ cho con hai trăm đồng, coi như tiền sính lễ và tiền chăn màn quần áo, con đừng chê ít nhé."
Cưới vợ, đưa sính lễ là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Không thể con trai cưới vợ cũ thì đưa sính lễ, thế là bắt nạt .
Nhà họ Nghiêm bà bắt nạt khác.
Càng bắt nạt nhà.
Mẹ Dương ngờ chồng đưa tiền cho , còn chủ động đề cập đến tiền sính lễ... Bà thiếu tiền tiêu, lương của Nghiêm Tòng Phú cũng nộp cho bà , nên chuyện bà và chồng cũ tái hôn, bà bao giờ nghĩ đến chuyện sính lễ.
Bà vội vàng đẩy : "Mẹ, tiền con thể nhận, giữ mà tiêu."
"Cho con thì con cứ cầm lấy, tiền cũng là tiền tiêu vặt Tòng Phú, Quân Úy và Tiểu Tiểu biếu , cũng chẳng chỗ nào tiêu, con cứ cầm lấy."
"Mẹ, con thể nhận, con..."
"Con là tân nương, nhận tiền sính lễ là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, là một bà già, giữ nhiều tiền trong gì." Bà nội Nghiêm lười đôi co với con dâu, cố ý đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của bà, : "Ni , vườn còn rau gì , hái một ít cho Quân Quân mang về ăn."
Nghiêm Quân Quân nhà, đang ở trong sân sửa xe đạp, phanh xe lỏng quá, siết cho c.h.ặ.t.
"Bảo Quân Quân ở ăn cơm tối ạ, con nấu sớm một chút." Mẹ Dương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-trong-sinh-mang-theo-khong-gian-diet-sach-cuc-pham/chuong-964-sinh-le.html.]
"Đừng giữ nữa, trong nhà hai đứa trẻ, chẳng rời tay chút nào, để Quân Quân về sớm giúp Tiểu Huệ chút việc ." Bà nội Nghiêm thở dài, "Con bé nhà Quân Quân, cũng chẳng nuôi kiểu gì, suốt ngày đòi bế, bế là nhè. Ôi chao ôi, hai ngày nay lưng sắp thẳng lên nổi ."
Mẹ Dương thấy chồng gầy cả vòng, đau lòng : "Mẹ, Tiểu Huệ ? Hay là đợt ở chơi thêm mấy ngày, đợi Tiểu Huệ , bảo Quân Quân thuê một thím trong thôn giúp trông trẻ cùng, một tháng trả mười hai đồng là ."
Mẹ chồng lớn tuổi thế , một trông hai đứa trẻ, mà trông xuể.
Lại còn một đứa rời tay .
Suốt ngày lóc ỉ ôi.
Khó lắm .
Tuy nhiên, dù khó khăn đến , Dương cũng ngốc đến mức mở miệng bảo đón hai đứa con của Nghiêm Quân Quân về nhà trông.
Dù cũng ở riêng .
Bà là thím, quản chuyện của cháu trai.
Bà nội Nghiêm: "Cũng mua việc ngay, thông gia hai bên cũng đang nhờ ngóng khắp nơi. Mấy hôm Quân Quân mua ít sách cấp ba và sách bài tập từ trạm thu mua phế liệu về, cả nó và Tiểu Huệ đều đang bận học."
Để phiền đôi vợ chồng trẻ học tập, bà đều mang cháu sang phòng khác chơi.
Ban ngày Quân Quân , bà cũng cố gắng trông cháu để Tiểu Huệ thời gian sách học bài, đợi đến ngày khôi phục thi đại học, bà cũng mong đôi vợ chồng trẻ thể thi đỗ đại học.
Mẹ Dương im lặng một lát : "Đã mua việc thì cứ học cho , chỉ cần đỗ đại học, lo việc."
"Ừ, cũng nghĩ thế."
Hai con cầm cái gùi vườn , một lát hái đầy một gùi cà tím, ớt, đậu đũa...