Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 1: Giao Nhân Tái Sinh
Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:14:55
Lượt xem: 30
"Mày đừng trách tao, trách thì trách cái mày đen đủi đầu t.h.a.i bụng con tiện nhân . Bây giờ c.h.ế.t sớm một chút, coi như sớm đầu t.h.a.i kiếp khác."
Trong cơn mê man, bên tai Vân Giảo văng vẳng tiếng nguyền rủa cay độc của một phụ nữ. Ngay đó, cảm giác mất trọng lượng ập đến.
"Tõm..."
Chỉ trong nháy mắt, nước biển lạnh lẽo bao trùm lấy cô.
Theo bản năng sinh tồn, Vân Giảo quẫy mạnh tay chân, định dùng đuôi để bơi lên. cô bàng hoàng phát hiện... chiếc đuôi cá xinh đầy kiêu hãnh của dường như cánh mà bay.
Giữa màn đêm đen kịt như mực, nếu lúc ai ngang qua, chắc chắn sẽ kinh hãi thốt lên khi thấy thứ ném xuống biển sâu là một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn.
Nếu là một đứa trẻ bình thường, chìm lòng đại dương thế chẳng mấy chốc sẽ bỏ mạng. trớ trêu , đúng hơn là kỳ tích, bên trong cơ thể yếu ớt của đứa bé sơ sinh chứa đựng linh hồn của một Giao nhân đến từ dị giới biển sâu.
Nước biển đối với con là t.ử địa, nhưng với cô chẳng mảy may nguy hại. Ngược , cảm giác dòng nước bao bọc lấy thể khiến cô thấy thiết vô cùng, tựa như trở về trong vòng tay hiền, hề chút khó chịu nào khi ngập nước.
Không trôi dạt bao lâu, cơn mệt mỏi ập đến khiến Vân Giảo , cơ thể nhỏ bé cứ thế dập dềnh theo sóng nước.
Những sinh vật biển tò mò phát hiện vị khách lạ lẫm . Có vài chú cá bơi gần thăm dò, nhưng kỳ lạ , chúng hề tấn công mà chỉ nhẹ nhàng bơi lượn xung quanh như đang bảo vệ.
Nga
Bỗng nhiên, dòng nước rẽ đôi, một bóng đen khổng lồ lừ lừ bơi tới. Đó là một con rùa biển kích thước to lớn hiếm thấy.
Cụ rùa già bơi quanh đứa bé đang ngủ say hai vòng, đôi mắt nhỏ như hạt đậu ánh lên vẻ linh thông. Sau đó, nó dứt khoát há miệng ngậm lấy tã lót cô, rẽ sóng bơi về một hướng xác định.
...
Sáng sớm hôm .
Ánh bình minh ló dạng nơi chân trời, xua tan màn sương đêm còn vương vấn. Sắc trời tuy vẫn còn nhờ nhờ tối, nhưng cũng đủ để dân làng chài rõ vật bãi biển.
Năm 1980, vật tư khan hiếm, cái đói cái nghèo vẫn còn đeo bám dai dẳng. Đặc biệt là đối với những làng chài nhỏ ven biển như thôn Bạch Long, no bụng, dân ngày nào cũng dậy từ tờ mờ sáng biển "cản hải" (bắt hải sản khi triều rút). Vận khí thì kiếm chút tôm cá mang bán lấy tiền, đắp đổi qua ngày.
Thủy triều rút, dân làng tính toán thời gian chuẩn xác, mắt nhắm mắt mở xách xô, cầm kẹp sắt túa bãi biển.
Vân Tiểu Ngũ thấy bãi ngày một đông đúc, liền tách đám đông, về phía bãi đá ngầm hẻo lánh.
Hì hì... Cậu nhóc một "căn cứ bí mật", nào đến đó cũng mót chút đồ , ngoài chẳng ai phát hiện chỗ .
"A, hàng khủng!"
Từ xa, thấy bãi đá ngầm dường như một vật thể đen trùi trũi đang động đậy. Mắt Vân Tiểu Ngũ sáng rực lên, chân trần chạy như bay tới.
khi đến gần, suýt nữa thì ngã ngửa vì giật .
Đó là một con rùa biển khổng lồ!
"Trời đất ơi, con rùa biển to thế bò lên bờ chứ?"
Ánh hào hứng trong mắt vụt tắt, đó là sự thất vọng tràn trề. Còn tưởng là con cá lớn con hải cẩu gì đó, hóa là rùa biển! Nếu tìm ổ trứng rùa thì còn mừng, đằng là rùa sống.
Quy tắc bất thành văn của dân biển, rùa biển chính là Quy Thừa Tướng của Long Vương, là linh vật. Ai dám bắt thứ ăn thịt thì xui xẻo cả đời, khi còn gặp họa sát khi khơi. Người sống dựa biển cả, ai nấy đều kiêng kỵ chuyện tâm linh.
Vân Tiểu Ngũ thở dài, tới vỗ vỗ nhẹ lên cái mai cứng ngắc của con rùa: "Quy Thừa Tướng , ngài chạy lên đây mắc cạn thế ? Mau về biển thôi, kẻo khác thấy phiền phức."
Con rùa biển cử động cơ thể nặng nề một cách vụng về, nó đầu, nhẹ nhàng đặt vật đang ngậm trong miệng xuống ngay chân Vân Tiểu Ngũ.
Vân Tiểu Ngũ tò mò cúi đầu . Ngay giây đó, một tiếng hét thất thanh x.é to.ạc gian yên tĩnh buổi sớm.
"Á á á!!!"
Em bé! Đó là một em bé bằng xương bằng thịt a!
Vân Tiểu Ngũ sợ tới mức mặt mày trắng bệch, cắt còn giọt m.á.u. Cậu còn tưởng đứa bé là x.á.c c.h.ế.t trôi dạt bờ.
Con rùa biển dùng ánh mắt như kẻ ngốc liếc bé một cái. Nó dùng đầu đẩy nhẹ Vân Giảo đang ngủ say về phía thêm một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-1-giao-nhan-tai-sinh.html.]
Vân Tiểu Ngũ lúc mới hồn, run rẩy xổm xuống kỹ.
Nhìn kỹ mới phát hiện, tuy tã lót ướt sũng nhưng sắc mặt đứa bé vẫn hồng hào, l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ bé vẫn phập phồng hô hấp đều đặn.
Cậu vội vàng bế thốc đứa bé lên. Con rùa biển thấy , dường như nhiệm vụ thành, nó đầu bò chậm rãi xuống biển, hòa làn nước xanh thẫm.
Vân Tiểu Ngũ hoảng loạn gọi với theo: "Khoan ! Quy Thừa Tướng, ngài chờ chút !"
Vô dụng, bóng dáng Quy Thừa Tướng biến mất tăm trong biển khơi mênh m.ô.n.g.
Vân Tiểu Ngũ ngẩn tò te: "..."
Làm bây giờ? Đi cản hải một chuyến "nhặt" một đứa bé sơ sinh.
Do dự mãi, cũng thể nhẫn tâm vứt đứa bé đây chịu c.h.ế.t. Cậu bé nghiến răng, cởi áo ngoài bọc lấy đứa nhỏ, cẩn thận từng li từng tí ôm lòng cắm đầu chạy một mạch về nhà.
Vừa chạy lén xuống. Chà, kỹ thì đứa bé trông thật xinh nha...
"Mày cái gì? Mày mang cái gì về cơ?!"
Sáng sớm tinh mơ, từ căn nhà tranh vách đất của ông Vân Mộc truyền đến một tiếng gầm kinh thiên động địa.
Vân Giảo cũng trong tiếng gầm mà giật tỉnh giấc. Cô mở mắt , trong miệng vô thức phát tiếng "hừ hừ" non nớt.
Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả trong căn nhà rách nát đều đổ dồn sinh vật nhỏ bé mà Vân Tiểu Ngũ đang bế tay.
Vân Giảo cử động tay chân, cảm giác như thứ gì đó bó c.h.ặ.t. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn , cô giãy giụa thoát . giãy giụa nửa ngày cũng vô dụng, tay chân mềm oặt chẳng chút sức lực nào. Vân Giảo chút tức giận, định mở miệng mắng, nhưng âm thanh phát biến thành tiếng "a a" ê a của trẻ con.
Vân Giảo: "?"
Vân Giảo: "!"
Cô đây là... biến thành cái giống gì ?!
"Mau! Mau tìm bộ quần áo khô ráo cho đứa bé, kẻo nó cảm lạnh phổi bây giờ!"
Người nhà họ Vân nháo nhào cả lên. Mẹ của Vân Tiểu Ngũ - bà Thẩm Vân Liên - lúc cởi tã lót quần áo cho đứa bé liền kinh hô lên một tiếng:
"Cha ơi! Đây là một bé gái!"
Vân Giảo mở to mắt phụ nữ đang ghé sát mặt . Cái gì cơ?
Bé gái?
Nghe thấy hai chữ , đám đàn ông con trai trong phòng đều kích động hẳn lên, mắt sáng như đèn pha ô tô.
"Tránh hết! Tránh để bà già xem nào!"
Vân lão thái (Bà nội Vân) chen qua con trai cả, cúi đầu xuống giường, đó nếp nhăn mặt giãn như hoa nở.
"Ôi chao! là một bé gái ! Còn là một bé gái xinh thế nữa chứ. Nhìn tay chân nhỏ bé trắng nõn từng ngấn một , ôi chao đôi mắt to mà linh động thế, cái miệng nhỏ chúm chím nữa. Thật xinh nha, giống hệt tiểu tiên đồng trướng Bồ Tát ."
Mấy cái đầu đen thùi lùi thi ghé xem "của lạ".
Mọi nhao nhao bàn tán: "Đẹp thật đấy! Thật sự là em gái nhỏ ?"
"Tiểu Ngũ, mày nhặt ở thế?"
"Cha, là chúng nuôi nó !"
Vân Tiểu Ngũ thấy đều thích đứa bé mềm mại , lập tức ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, vẻ sợ hãi ban nãy bay biến mất.
Cậu hạ giọng vẻ thần bí: "Nói sợ tin, đứa bé là Long Vương sai Quy Thừa Tướng tặng cho con đấy!"