Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 245: Duyên Phận Kỳ Diệu

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:44:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đi, chú dẫn cháu ăn cơm.” Người giúp đỡ, tự nhiên là cảm ơn .

Mắt Vân Giảo sáng lên, ăn cơm cùng thì sẽ tiếp tục hóng hớt ? ngay đó cô bé nhớ một : “Cháu còn các nữa.”

Vương Kiến Lâm hào phóng : “Cùng ăn cơm hết .”

Vân Giảo vốn định bọn họ còn đợi A cha và chú út. Thật trùng hợp, Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà lúc tới.

“Đồng chí Vương, các ở đây?”

“Đồng chí Vân…” Vương Kiến Lâm giải thích ngắn gọn một chút, liền mời bọn họ ăn cơm.

Vân Lâm Hải , tình hình giống như là cảnh nhận , những ngoài như bọn họ theo tiện. Thế là ông khéo léo từ chối: “Đợi các xử lý xong chuyện , hôm khác cùng ăn .”

Vương Kiến Lâm cảm kích nắm lấy tay ông: “Chuyện hôm nay may mà Tiểu Vân Giảo. Hôm nay quả thực tiện, hôm khác sẽ mời ăn cơm để cảm ơn đàng hoàng.”

Ông sơ qua về sự việc, thấy chuỗi hạt đó ông cũng nhớ đây là do Vân Giảo tặng. Hôm nay Vân Giảo chỉ giúp ông trông chừng , mà chuỗi hạt cô bé tặng chừng còn thật sự giúp ông tìm em gái!

Vân Giảo mang theo ánh mắt chút tiếc nuối nhóm Vương Kiến Lâm rời . Vân Lâm Hà buồn xoa xoa đầu cô bé: “Sao tò mò thế, cái gì cũng xem ?”

Vân Giảo hì hì, trông vô cùng vô tội và đáng yêu.

“Đi thôi, ăn mì tôm ? Chúng mua một ít mang về nhà.”

“Vẫn ăn trưa mà, tìm một quán cơm hôm nay chúng ăn một bữa thật ngon nào.”

“Tuyệt quá!” Nghe thấy đồ ăn ngon, Vân Giảo cũng tạm thời ném chuyện nhà họ Vương nhận đầu.

Vân Tiểu Ngũ hào hứng: “Còn ăn bánh bao nhân thịt nữa, mua thêm mấy cái mang về tối ăn.”

“Thằng nhóc thối cái gì cũng , mày tiền ?”

“Hì hì hì… con tiền, nhưng cha con tiền mà.”

Vân Lâm Hà bế Vân Giảo, cả nhà tìm một quán ăn để dùng bữa. Ở nhà ăn nhiều hải sản , bữa cơm gần như gọi món hải sản nào. Trong đó thịt kho tàu là món thích nhất. Một bát thịt kho tàu lớn chẳng mấy chốc ăn sạch.

Ăn cơm xong, từng vô cùng thỏa mãn bước khỏi quán, miệng Vân Tiểu Ngũ bóng nhẫy dầu mỡ. Cậu bé cầm giấy lau miệng cho Vân Giảo, đó tự quẹt bừa lên miệng một cái vứt . Mặc dù ăn no, nhưng vẫn còn nhớ thương bánh bao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-245-duyen-phan-ky-dieu.html.]

“Bánh bao thì đừng nghĩ nữa, chúng mua một ít thịt về tự gói bánh bao nhân thịt.”

Nghe câu bé còn thất vọng, câu lập tức hồi sinh đầy m.á.u: “Đi , chúng mau mua thịt thôi!” Nói chừng thể mua nhiều một chút, mang về thịt kho tàu ăn tiếp đấy.

Họ mua hai cân thịt ba chỉ nửa nạc nửa mỡ, mua thêm một xâu lòng lợn, thứ khá rẻ. Lòng lợn tuy hôi nhưng sạch sẽ thì vô cùng ngon, chỉ là mùi nặng một chút.

Đồ đạc đều mua hòm hòm , bọn họ cũng về phía chỗ đỗ xe. Trên xe máy kéo của thôn, một chuyện phiếm . Nhìn thấy bọn họ đến đều nhiệt tình chào hỏi.

“Mau lên xe, đợi lát nữa là lái xe về .”

“Nhà các cũng lưới đ.á.n.h cá ? Nhà cũng thế…”

Người thời nay thật sự dễ quen, tóm một chủ đề là thể chuyện lâu.

“Ây dà, còn cắt nhiều thịt thế , kiếm tiền ?”

Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà bây giờ thể đối phó thành thạo với những bà thím thích hóng hớt : “May mắn thôi, đây chẳng bắt một mẻ cá mòi , mua về cải thiện bữa ăn cho bọn trẻ.”

Vân Giảo A cha ứng phó với những lời hỏi han xung quanh, vểnh tai những khác xe buôn chuyện. Nhỏ tuổi nhưng hai việc cùng lúc, dễ như trở bàn tay!

Đợi đến đông đủ, máy kéo nổ máy bình bịch chạy . Đường xóc nảy, tiếng ồn lớn đến mức khó chịu cả tai. Cô bé cũng ăn hạt dưa nữa, sấp trong lòng A cha chuẩn ngủ. May mà đùi A cha, nếu sàn xe, cái m.ô.n.g nhỏ của cô bé chịu tội nhiều lắm.

Xóc nảy suốt dọc đường về đến thôn, xuống xe xong Vân Giảo liền chạy theo các trai.

“Dương Oa Tử, tao cho mày hôm nay bọn tao xem phim chiếu rạp đấy, Tôn Ngộ Không lợi hại lắm, bảy mươi hai phép biến hóa, cầm một cây Gậy Như Ý đ.á.n.h đuổi hết yêu ma quỷ quái.”

Nga

“Mau , Gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không trông như thế , xem Gậy Như Ý của tao đây…”

Vân Giảo còn tưởng các trai vội vàng chạy về nhà, ngờ là vội vàng tìm đám bạn nhỏ để khoe khoang. thể , mục đích của các quả thực đạt . Mấy đứa trẻ trong thôn đều dùng ánh mắt hâm mộ bọn họ. Dù mấy trai của Vân Giảo mỗi đều cầm một cây Gậy Như Ý mà.

Vân Giảo cũng vội chạy, chỉ ngoan ngoãn bên cạnh, tay cầm bánh quy c.ắ.n từng miếng nhỏ. Nhìn thấy một tổ kiến, cô bé liền xổm xuống, yên lặng chằm chằm đàn kiến đang xếp thành một hàng. Cô bé bẻ một chút vụn bánh quy ném giữa hàng ngũ của đàn kiến, đó tò mò đàn kiến truyền thông tin cho . Rất nhanh, xung quanh mẩu vụn bánh quy đó một vòng kiến vây kín.

“Giảo Giảo, chúng về nhà thôi.”

“Đến đây!” Vân Giảo lúc mới dậy, phủi phủi tay chạy về phía các trai. Giống như khi, còn về đến nhà một đám trẻ con gân cổ lên hét lớn.

 

 

Loading...