Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 283: Trừng Trị Kẻ Bắt Nạt Và Hổ Kình Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:45:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con rùa biển khổng lồ kéo lê bằng chân chèo phía , vô cùng an tường hề nhúc nhích, tạo thành một vệt dài bãi bùn. Cảm xúc của Quy Nhất vô cùng định.

“Lát nữa chúng đổi chỗ khác, mày tìm nhím biển cho tao, tao ăn nhím biển hấp trứng.”

Kéo Quy Nhất về, sắp đến chỗ đào hải tràng thì thấy một trận ồn ào, xen lẫn tiếng sủa của hai con ch.ó nhà cô bé. Vân Giảo nhíu mày, chuyện gì thế ?

“Thằng ranh con, bãi bùn của nhà mày, còn dám chiếm chỗ cho tao đào hải tràng ?”

“Đồ tạp chủng ai thèm nhận, cút ngay cho ông! Vận may khá đấy, trong xô là hải tràng mày đào ? Bây giờ nó là của tao , dù thằng ngốc như mày cũng chẳng đem bán.”

“Đệch mợ, ch.ó ở thế, cút ngay cho ông, ông hầm chúng mày canh thịt ch.ó bây giờ.”

Nga

Vân Tuế ôm c.h.ặ.t lấy cái xô cho gã đàn ông động . Hai con ch.ó Bao T.ử và Thang Viên vây quanh gã đàn ông nhe nanh sủa ầm ĩ. Gã tức giận, trực tiếp tung mấy cú đá Vân Tuế. Cơ thể nhỏ bé đau đớn rên rỉ, nhưng vẫn cứng đầu chịu buông tay.

Gã đàn ông xắn tay áo lên: “Đồ tạp chủng, hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!” Gã giơ tay lên cao, định tát thẳng mặt Vân Tuế.

Vân Giảo chạy tới liền lấy con rùa biển khổng lồ đang cầm tay v.ũ k.h.í, giơ lên quá đỉnh đầu ném mạnh tới: “Đi nào!”

Quy Nhất đang bay trung: ! ‘A a a!’

Vân Giảo: Ngại quá, chỉ là tiện tay mà thôi.

Cái mai rùa dày cộp của Quy Nhất đập thẳng gã đàn ông. Một tiếng "bốp" vang lên kèm theo tiếng hét t.h.ả.m thiết, gã đàn ông nãy còn hung thần ác sát giờ đè sấp mặt xuống bãi bùn. Quy Nhất vùng vẫy bốn chiếc chân chèo. Vân Giảo chạy tới vớt Quy Nhất xuống, nó dùng ánh mắt oán hận chằm chằm cô bé. Vân Giảo chột ngẩng đầu trời.

Vân Tuế thấy Vân Giảo tới, hai mắt sáng rực lên, hiểu mang theo vài phần tủi . Trông giống hệt hai con ch.ó con đang cụp tai, sủa gâu gâu mách lẻo với cô bé.

“Mày... Vân Giảo!” Gã đàn ông bẹp bãi bùn khó nhọc ngẩng đầu lên, m.á.u mũi chảy ròng ròng, ánh mắt hung tợn Vân Giảo.

Vân Giảo chống hai tay lên hông: “Làm gì mà bắt nạt Vân Tuế và ch.ó của ? Địa bàn là của , ai cho phép ông tới đây?” Cô nhóc năng vô cùng lý lẽ.

Gã đàn ông nghiến răng căm hận: “Con ranh con, mày c.h.ế.t !” Bị mất mặt lớn như , cộng thêm gã vốn là kẻ nổi tiếng nóng nảy trong thôn, thường xuyên uống rượu say đ.á.n.h đập vợ con, gã bò dậy định tay với Vân Giảo.

Vân Giảo thoắt cái luồn lưng gã, nhảy lên tung một cú đá nhượng chân gã. Bịch... Gã đàn ông quỳ sụp xuống một cách vô cùng dứt khoát.

“Á! Mày @&%@”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-283-trung-tri-ke-bat-nat-va-ho-kinh-tro-ve.html.]

Chửi bậy bẩn thỉu quá, Vân Giảo chẳng thèm nương tay, trực tiếp vớ lấy một con hải tràng nhét thẳng miệng gã: “Ông cái đúng , cho ông .”

“Ọe...” Cảm giác con hải tràng vẫn còn sống ngọ nguậy trong miệng buồn nôn kinh khủng, gã đàn ông nôn thốc nôn tháo.

Vân Giảo ghét bỏ "í" một tiếng, một tay xách xô nước, tay tóm lấy chân chèo của Quy Nhất bỏ chạy: “Vân Tuế theo sát , chạy nhanh lên.”

Cô bé còn huýt sáo một tiếng, đàn gà vịt ngỗng vốn đang tản mác khắp nơi liền vỗ cánh lạch bạch chạy theo cô bé. Chỉ trong chớp mắt, đợi gã đàn ông hết buồn nôn định thần , thì Vân Giảo và Vân Tuế chạy mất hút từ đời nào. Gã c.h.ử.i rủa ầm ĩ, dậy định đuổi theo theo bản năng, nhưng chỗ chân đá vẫn còn đau điếng, lên quỳ sụp xuống.

“Mẹ kiếp @@ chúng mày đừng để ông đây bắt ! Á... Đau c.h.ế.t ông .” Không chỉ đau chân, cú đập của con rùa biển khổng lồ nãy cũng khiến gã đau đến nhe răng trợn mắt.

Vân Giảo đ.á.n.h xong liền bỏ chạy, mãi đến chỗ chơi đùa với bầy Hổ kình mới dừng .

“Sao ngốc thế, đ.á.n.h thì chạy chứ, chạy tới tìm em, em giúp đ.á.n.h trả cướp đồ là mà.” Sau khi dừng , Vân Giảo với vóc dáng nhỏ bé đang lên lớp dạy dỗ Vân Tuế cao hơn khá nhiều. Vân Tuế chỉ cô bé ngây ngô.

Vân Giảo nhịn đảo mắt. Haiz, tên ngốc thật sự. Vân Giảo ném con rùa biển khổng lồ xuống biển: “Quy Nhất, tìm nhím biển .” May mà cô bé lúc nào cũng mang theo lưới và bao tải, cứ chuẩn sẵn .

Có Quy Nhất lao động, Vân Giảo trèo lên rạn đá ngầm bắt đầu luyện giọng chuẩn hát. Cô bé thích hát. Giao nhân vô cùng tự mãn với dung mạo và giọng hát của , ngày thường ngoài việc đ.á.n.h , họ chỉ thích chăm chút cho chiếc đuôi cá to lớn và ca hát. Bây giờ chiếc đuôi cá lớn nữa, thì đành hát .

Vân Tuế ở bên cạnh chăm chú, đôi mắt trong veo tràn ngập sự yêu thích.

“Oa oa oa ~~~”

‘Chúng tao về đây!’

‘Người ơi, nhớ chúng tao .’

‘Người ơi, mang quà về cho mày .’

Khi hát đến bài thứ ba, từ xa vọng những âm thanh quen thuộc. Đứng rạn đá ngầm, Vân Giảo thể thấy rõ những bóng dáng đen trắng đang nhào lộn mặt biển. Là Hổ kình, chúng về . Đàn cá heo vốn đang bơi gần đây thấy tiếng Hổ kình liền co giò bỏ chạy thục mạng. Lũ du côn đường phố về , chạy mau!

Sự trở về của Hổ kình vô cùng bá đạo, sinh vật biển ở vùng biển xung quanh đều bỏ chạy hết.

 

###

Loading...