“Ngày mai Hồng Phi về nhỉ, đến lúc đó mang chút trứng rùa biển về cho bố tẩm bổ cơ thể.”
Vân Lâm Hà vỗ vỗ vai Vương Hồng Phi .
Sau khi cất kỹ những thứ Vân Giảo mang về, lớn trong sân trò chuyện, Vân Giảo và các trai cùng chơi đùa.
Vân Giảo đè hai con ch.ó trong nhà sấp mặt đất, đó tết tóc nhỏ cho chúng.
Nga
“Bao Tử, Thang Viên hai đứa mày rụng lông ?”
Nhìn lông rụng xuống tay, Vân Giảo bới bới mấy cái đầu chúng, đó thành công thấy lông ch.ó bay lả tả.
“Eo ôi… còn hôi nữa.”
“Các ơi, chúng tắm cho hai con ch.ó .”
Vân Tiểu Ngũ là đầu tiên hưởng ứng: “Không thành vấn đề, đến giúp một tay.”
Mấy trai khác cũng lượt hưởng ứng, bò dậy từ đất cất kỹ hình đập của , phủi phủi bụi chạy về phía Vân Giảo.
Vân Tiểu Ngũ hì hục bơm nước từ giếng lên.
“Nước đến .”
Hai con ch.ó trong nhà đối với việc tắm rửa đều bài xích, thè lưỡi vô cùng hợp tác, Vân Giảo cầm chiếc lược nhỏ bắt đầu cạo chúng.
Vài cái chải xuống ít lông rụng.
Hai con ch.ó ướt sũng lông đều dính sát , nhưng vẫn to khỏe béo , rõ ràng, thịt của hai con ch.ó là thịt chắc.
Nhìn hai con ch.ó thậm chí còn cao hơn một chút xíu, Vân Giảo buồn bực c.h.ế.t .
Mới bao lâu chứ, ch.ó lớn nhanh như .
Hơn nữa gen của hai con ch.ó nhà cô bé , cộng thêm Vân Giảo nuôi , bây giờ so với những con ch.ó khác trong thôn đều cao to hơn .
Mất chút thời gian tắm sạch cho hai con ch.ó, dọn dẹp lông rụng chúng.
Đợi hòm hòm Vân Giảo chỉ bên ngoài.
“Ra đằng vẩy nước .”
Hai con ch.ó đều lời rời , đến ngoài cửa nhà mới bắt đầu điên cuồng vẩy nước.
Nước đó vẩy khắp nơi, cứ như trời mưa .
Vân Giảo tắm xong cho ch.ó, nhắm con mèo trong nhà.
Miêu lão đại đang ườn lười biếng tường:?
“Miêu lão đại mày xuống đây.”
Miêu lão đại: “Meo.”
Nó , biểu cảm của đứa nhỏ đó, xuống tuyệt đối chuyện gì .
Miêu lão đại bây giờ tuy sợ nước nữa, thậm chí còn thể bơi biển, nhưng sợ nước nghĩa là nó thích tắm.
Nó vẫn là thể chạm nước thì chạm nước.
“Miêu lão đại, xuống đây , hôm khác tao bảo tư cho mày một cái ổ mèo siêu nhé.”
“Meo ~~~”
Miêu lão đại thả đuôi xuống, ngoe nguẩy ngoe nguẩy, giống như đang dụ dỗ Vân Giảo, nhưng nó nhất quyết xuống.
Ai bảo Vân Giảo tuy sức lực lớn, nếu ở biển cô bé thể dễ dàng bắt Miêu lão đại, nhưng cô bé giỏi leo trèo.
Đợi cô bé chậm rì rì trèo lên tường, Miêu lão đại chạy mất dạng từ lâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-383-khau-vi-cung-duoc-long-do-mang-theo-chut-san-san.html.]
Có khi lúc chạy còn đầu nhạo cô bé một cái nữa.
Vân Giảo: …………
Không tắm thì tắm , cô bé cũng tắm ngủ đây.
Mới là bắt Miêu lão đại nhé.
Sáng sớm hôm Vương Hồng Phi liền rời , lúc mang theo ba mươi mấy quả trứng rùa biển nhét cho.
Sắp đến giờ ăn trưa thì Vân Thần Nam về.
Đeo cặp sách, đạp xe đạp.
Chiếc xe tự nhiên là Vân Giảo mua cho .
Trong nhà chỉ lên huyện học, cách xa, về về chiếc xe đạp cũng tiện.
Thiếu niên 17 tuổi mặc chiếc áo phông trắng sạch sẽ, tóc dài, đeo kính gọng đen khiến thoạt đều là khí chất thư sinh.
Trong nhà bây giờ bận rộn như , tự nhiên cũng cần cản hải, hoặc theo lớn lên thuyền phụ giúp, chỉ cần ở trường sách học tập là , thành tích như ngàn vạn đừng lãng phí.
Cũng vì thế, gió thổi nắng phơi, màu da của Vân Thần Nam trắng lên trông thấy.
Bây giờ qua chính là một thiếu niên vô cùng thanh sảng sạch sẽ.
Chỉ là tóc quá dài che khuất chút mắt, khiến thoạt giống mọt sách.
“Anh ba!”
Khoảnh khắc Vân Giảo thấy Vân Thần Nam liền nhào tới.
Vân Thần Nam bế lên.
“Nhớ chứ gì.”
Sắp đến kỳ thi đại học, nhiệm vụ học tập của Vân Thần Nam cũng càng nặng nề, đây ít cũng nửa tháng về một , bây giờ là một tháng mới về một .
Vân Giảo sờ sờ mặt , khuôn mặt nhỏ xót xa.
“Anh ba gầy .”
Vân Thần Nam đúng là gầy hơn một chút.
Vương Mai xót xa thôi, ầm ĩ đòi cho một bữa ngon.
“Hôm qua nhím biển, cua các thứ Giảo Giảo mang về vẫn còn đấy, dùng nhím biển hấp chút trứng .”
Vương Mai cũng : “Hai c.o.n c.ua xanh lớn đó cũng ăn .”
“Lâm Hà, tôm hùm giữ hai con, còn đem bán .”
Tuy bây giờ nhà họ cũng nỡ ăn , nhưng thể đổi chút tiền thì vẫn đổi tiền, mỗi ngày đều chút nguồn thu nhập thì trong lòng mới yên tâm.
Vì sự trở về của Vân Thần Nam, hai bà nội trợ đều bận rộn hẳn lên.
Cũng bao lâu, một bàn lớn đầy ắp đồ ăn ngon xong.
Họ thậm chí còn hầm cả chiếc đùi lợn xông khói đó.
Vân Thần Nam mặt mang theo nụ : “Đãi ngộ của con thế cơ .”
Vương Mai : “Cái nhờ phúc của Giảo Giảo đấy, nếu nhờ con bé thì nhà chúng thể ăn ngần thứ chứ.”
Con tôm lớn đó, cho dù bến tàu mua cũng dễ dàng mua .
“ , lúc con về ghé qua bưu điện một chuyến, bên đó thư và bưu kiện của nhà , hình như là bên cha nuôi của Giảo Giảo gửi đến, còn một bưu kiện con , nhưng cũng là gửi đến nhà chúng .”