Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 4: Vận May Của Bé Con

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:14:58
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A a..."

Thẩm Vân Liên đang cõng Vân Giảo, xổm bãi cát ẩm ướt, tay thoăn thoắt dùng cái cào sắt đào bới tìm ngao và ốc biển. Đột nhiên, bà thấy tiếng con gái nhỏ lưng kêu lên đầy phấn khích, vội vàng dừng tay, xoay ôm đứa bé lòng.

"Sao thế Giảo Giảo? Có con đói ?"

"A! A!"

Vân Giảo nỗ lực dùng ngón tay múp míp, tuy linh hoạt lắm nhưng vẫn cố chỉ về một hướng phía , miệng liên tục phát tiếng kêu hối thúc.

Chỗ đó! Chỗ đó đồ !

Thế nhưng, ánh mắt háu ăn của cô dán c.h.ặ.t con ngao cát béo múp trong tay Thẩm Vân Liên. Cái vỏ sò nhỏ xinh thế từng ăn nha, vị ngon nhỉ?

Thẩm Vân Liên phì , đưa tay điểm nhẹ lên cái mũi nhỏ xinh của cô: "Cái ăn cô nương ạ, đau bụng đấy."

"A!"

Hừ, đợi bà đây , nhất định sẽ tự đào lên nếm thử! Vân Giảo bĩu môi, kiên trì chỉ tay về hướng .

Thẩm Vân Liên tuy hiểu tiếng "ê a" của trẻ con, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, bà dậy theo hướng ngón tay nhỏ xíu chỉ.

Đi vài bước, bà khựng . Dưới một tảng đá ngầm phủ đầy rêu xanh, bà thấy một vật thể trơn tuột, trông giống như con rắn biển đang uốn éo tìm cách chui tọt khe đá.

Tim đập thình thịch, bà một tay ôm c.h.ặ.t Vân Giảo, tay nhanh như chớp lao tới, tóm c.h.ặ.t lấy cái đuôi trơn nhẫy của sinh vật .

Trơn quá! Bà dùng cả hai tay, ghì c.h.ặ.t mới lôi cái thứ đang giãy giụa kịch liệt , quăng mạnh lên bãi cát khô.

Nhìn rõ thứ đó ánh mặt trời, trong lòng Thẩm Vân Liên nóng rực lên vì sung sướng.

"Trời ơi! Là một con cá chình biển! Con to quá, ít nhất cũng năm sáu cân!"

Cá chình biển khỏe và hung dữ, Thẩm Vân Liên dám lơ là. Bà vội vàng đặt con xuống chỗ an , lao tới dùng chân ủng cao su giẫm c.h.ặ.t lên con cá đang quẫy đạp. Bà dám dùng tay bắt trực tiếp vì răng nó sắc, c.ắ.n đau thấu xương.

Bà nhanh ch.óng lấy cái xô nhựa, đặt ngang, khéo léo dùng chân lùa con cá chình trong xô, đậy nắp .

Thẩm Vân Liên vui đến mức khép miệng, đầu hôn chụt lên má phấn nộn của tiểu Vân Giảo một cái rõ kêu.

"Giảo Giảo của đúng là tiểu phúc tinh mà! Con cá chình bán khối tiền đấy, đủ mua sữa cho con cả tháng!"

Vân Giảo cong mắt tít, lộ nụ móm mém lợi hồng hồng, đáng yêu vô đối.

Vân Tiểu Ngũ từ xa chạy , giọng lo lắng như ông cụ non: "Mẹ gì ở đằng thế? Em gái còn nhỏ, gió biển độc lắm, đừng để em ướt kẻo cảm lạnh."

Thẩm Vân Liên lúc tâm trạng đang lên mây, con trai cằn nhằn cũng giận, hỉ hả: "Nhìn xem ! Giảo Giảo nhà đúng là thần tài gõ cửa. Nếu nhờ con bé chỉ, phát hiện con cá chình nấp kỹ thế ."

"Oa!!!"

Mấy em nhà họ Vân xúm xô, mắt chữ O mồm chữ A.

"Đi ! Mẹ ơi chúng mau mang trạm thu mua , cá chình sống mới giá, để nó c.h.ế.t thì phí lắm!"

Cả đoàn rồng rắn kéo về phía điểm thu mua hải sản của thôn.

Điểm thu mua do chú Vân Vượng - em họ xa của ông nội Vân - mở . Chỗ quen nên cũng đỡ ép giá.

"Chị dâu Cả hôm nay trúng mánh gì thế?" Vân Vượng đang cân hàng, thấy Thẩm Vân Liên tươi rói tới liền hỏi vọng .

Thẩm Vân Liên đặt cái xô xuống, hất cằm đầy tự hào: "Chú Vượng xem con cá chình bao nhiêu."

Vân Vượng xô, mắt sáng lên: "Ôi chà! Hàng tuyển đấy! Chị dâu cản hải mà bắt con thì vận khí đúng là đỏ hơn son."

Thẩm Vân Liên cõng Vân Giảo, : "Đâu , là nhờ Giảo Giảo nhà phát hiện đấy."

Ánh mắt Vân Vượng rơi xuống cô bé lưng bà. Vân Giảo đang mở to mắt ông, cái miệng nhỏ chúm chím thổi bong bóng. Một cục bột nếp trắng trẻo giữa đám trẻ con đen nhẻm, ai yêu.

"Xinh thật đấy! Thảo nào chị cưng như trứng mỏng."

Con cá chình biển nặng sáu cân rưỡi. Vì là loại hải sản quý, thịt thơm ngon bổ dưỡng nên giá cao hơn hẳn cá thường. Một đồng hai hào một cân, tổng cộng bán 7 đồng 8 hào.

Cộng thêm ba c.o.n c.ua ghẹ xanh và mớ ốc linh tinh, tổng thu nhập hôm nay là 10 đồng 8 hào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-4-van-may-cua-be-con.html.]

Vào thời buổi , 10 đồng là một tiền nhỏ, bằng cả tuần lương của công nhân viên chức chứ chẳng đùa. Thẩm Vân Liên cầm xấp tiền lẻ tay mà tay run run vì xúc động. Trước giờ cản hải, bà bao giờ kiếm nhiều tiền như trong một ngày.

Về đến nhà, câu chuyện "Giảo Giảo chỉ tay bắt cá chình" kể , khiến cả đại gia đình càng thêm tin tưởng vận may của cô bé.

"Giảo Giảo nhà đích thị là con gái Long Vương gửi gắm ! Linh tính thế cơ mà!"

...

"A a..."

Muốn ăn!

Vân Giảo trong lòng bà nội, uống sữa dê ăn cơm. Dạo nướu răng cô ngứa ngáy khó chịu vô cùng, cứ tìm cái gì đó cứng cứng để gặm.

Cô vớ lấy cái thìa gỗ, ngậm c.h.ặ.t buông, nghiến nghiến lợi.

Vân a nãi thấy lạ, bóp nhẹ hai má phúng phính của cô để kiểm tra. Bà reo lên: "Ôi chao! Giảo Giảo mọc răng ! Nhìn cái hạt gạo trắng trắng xem, yêu !"

"Thằng Cả, mai con bụi tre c.h.ặ.t lấy cái cành, đẽo cho con bé cái gậy mài răng nhé."

Từ đó, cứ cách vài ngày Vân Giảo đòi cản hải cùng và các . Và kỳ lạ , nào cùng, giỏ cá của nhà họ Vân cũng đầy ắp hơn hẳn những khác.

Danh hiệu "Tiểu phúc tinh" của Vân Giảo cứ thế cả nhà đóng đinh.

...

Thoáng chớp mắt, ba năm trôi qua.

Vân Giảo giờ là một cô bé ba tuổi, trắng trẻo, bụ bẫm như b.úp bê trong tranh Tết.

"Giảo Giảo ơi! Bọn cản hải đây, em ?"

Trong sân nhà, cô bé đang ghế đẩu, hai tay ôm con cá khô nướng thơm phức gặm nhấm nháp. Tóc cô bà nội buộc thành hai b.úi củ tỏi hai bên, lắc lư theo từng cử động.

Nghe tiếng gọi, Vân Giảo đầu . Đôi mắt to tròn như mắt mèo, trong veo như ngọc lưu ly chớp chớp.

"Anh Năm! Em ! Em !"

Vân Giảo vội vàng nhét nốt mẩu đuôi cá miệng, nhai nhồm nhoàm xách cái xô nhựa nhỏ xíu, tay cầm cái xẻng đồ chơi, lạch bạch chạy .

Hôm nay đội hình biển gồm : Anh Năm (Tiểu Ngũ), Anh Bảy (Tiểu Thất) và Anh Tám (Tiểu Bát). Mấy lớn thì thuyền, mấy nhỏ thì học hoặc ở nhà trông nhà.

Vân Giảo ba tuổi, chân ngắn một mẩu nhưng bước nhanh nhẹn, đầy khí thế.

Đến bãi biển, Vân Tiểu Ngũ đôi chân ngắn của em gái, ân cần hỏi: "Em gái mệt ? Lên đây cõng."

Vân Giảo lắc đầu quầy quậy: "Không mệt! Em tự ! Anh dắt tay em là ."

Cô xòe bàn tay múp míp . Vân Tiểu Ngũ lập tức nắm lấy, lòng bàn tay em gái mềm mại, ấm áp khiến thích thú vô cùng.

"Anh cũng ! Giảo Giảo nắm tay nữa!" Vân Tiểu Thất ghen tị chen .

Vân Giảo cái xô trong tay, dứt khoát đưa cho Vân Tiểu Bát: "Anh Tám cầm xô cho em nhé!"

Rồi cô nắm lấy tay Bảy. Thế là bốn em nắm tay dàn hàng ngang bãi cát.

Bỗng nhiên, Vân Giảo dừng , rút tay chỉ về phía một vách núi đá dựng xa xa.

"Anh ơi! Chúng đằng !"

Các trai ngơ ngác: "Hả? Đằng đá ngầm, đường mà ?"

Tuy thắc mắc, nhưng chiều em gái là tôn chỉ của mấy em nhà họ Vân. Ba trai quyết định tin tưởng "trực giác" của cô em gái nhỏ, dắt tay cô về phía vách núi hiểm trở.

Vân Giảo dẫn các vòng vèo qua mấy tảng đá lớn, cuối cùng dừng một khe nứt hẹp sát mặt nước biển. Nhìn kỹ thì đó là cửa của một hang động ngầm!

Ba em nhà họ Vân trố mắt . Bọn họ sinh và lớn lên ở đây, bao giờ đến sự tồn tại của cái hang !

Em gái ?!

 

Nga

 

Loading...