Vân Tiểu Ngũ chột cãi chày cãi cối: “Không con ruột thì ? Lúc bọn em chơi đồ hàng, mấy đứa lớn hơn em một hai tuổi đều thể gọi em là A cha đấy thôi.”
Vân Thần Nam: “...”
Nga
“Phụt… ha ha ha…”
Những xem kịch bên cạnh lúc đều đến đau cả bụng. Vân Lâm Hải và Thẩm Vân Liên thì ôm mặt, thật sự thừa nhận đứa con trai ngốc nghếch là do sinh .
Sắc mặt Vân Thần Nam lắm, rõ ràng là chọc tức đến nghẹn lời. Anh sang mấy đứa em khác: “Cười cái gì, mấy đứa các em thì khá hơn chỗ nào, vấn đề cũng chẳng ít .”
Mấy đứa nhỏ lập tức rụt cổ , cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của . Vân Giảo cũng chột , cô bé học, thành tích môn Toán chắc chắn cũng chẳng vẻ vang gì. mà bây giờ vẫn học mà, sợ, sợ! Hì hì… cứ tiếp tục xem trò vui của các trai .
Vân Tiểu Ngũ mắng đến mức gãi tai bứt tóc. Lúc Vân Thần Nam giảng bài, ban đầu nhóc còn chăm chú , nhưng chỉ một lát , đôi mắt dần trở nên trống rỗng, hồn vía bay tận phương nào.
Vân Thần Nam: “...” Hết cứu thật !
Vân Lâm Hải và Thẩm Vân Liên thấy tình hình , vội vàng kiếm cớ chuồn lẹ. Cái thằng ranh con , mà cha mất mặt thế !
Cuối cùng, Vân Thần Nam cũng tạm thời từ bỏ việc dạy dỗ Vân Tiểu Ngũ, quyết định trở về sẽ lập cho nhóc một kế hoạch học tập chuyên biệt. Vân Tiểu Ngũ gào thét trong lòng: “A a a, khó quá mất!”
Trong lúc các trai đang phát điên vì bài tập, Vân Giảo xem đủ trò vui chuẩn về phòng ngủ. Trước tiên, cô bé kiểm tra những "bảo bối" của một lượt, đó vươn vai giãn gân cốt.
Lúc sắp ngủ, cô bé lấy một chiếc hộp nhỏ mở kiểm tra. Bên trong là d.a.o mổ, kẹp phẫu thuật và kim chỉ các loại mà Tứ sư chuẩn cho cô. Sợi chỉ đó là chỉ ruột cá, khi khâu vết thương thể tự tiêu. Cô bé học giải phẫu và khâu vá ở chỗ Tứ sư , đó dùng những con vật nhỏ như thỏ để thí nghiệm, giờ đây về cơ bản thể bắt tay thực hành .
Ngày mai, cô bé sẽ đến khu vực Xa cừ sinh trưởng xem .
Sáng hôm , năm giờ Vân Giảo thức dậy. Nhờ ngủ sớm nên khi rửa mặt, đ.á.n.h răng xong, tinh thần cô bé liền tỉnh táo hẳn.
“A , chải tóc cho con với.” Tay cô bé ngắn, tự chải tóc khó khăn.
Thẩm Vân Liên đang cùng Vương Mai gói bánh bao trong bếp, thấy tiếng gọi liền đáp : “Đợi lát nữa, đang gói bánh bao dở tay.”
Vân Giảo dùng dây buộc tóc túm gọn tóc , buộc tạm một cái cũng chui bếp.
“Bữa sáng hôm nay là bánh bao ạ? A cho con thử với.”
Bọn họ chuẩn ba loại nhân: nhân thịt lợn, nhân dưa chua và cả nhân đường. Thẩm Vân Liên đưa cho cô bé một cục bột, bàn tay nhỏ nhắn của Vân Giảo cầm lấy, học theo dáng vẻ của lớn, cẩn thận cán mỏng thành hình chiếc bánh.
Đánh vật một lúc lâu, một chiếc bánh bao xí lò. Cô bé gãi gãi mặt, ngại ngùng dám để chung với những chiếc bánh bao tròn trịa khác.
“Ha ha ha, tuy hình dáng lắm nhưng ăn vẫn là mùi vị đó thôi, cần xoắn xuýt .” Thẩm Vân Liên : “Cái để dành cho A cha con ăn.”
Vân Giảo hì hì gật đầu: “Vâng ạ!” Tuy là tự gói nhưng cô bé cũng "chê", cô bé ăn cái nào cơ.
“Mặt bẩn hết kìa, con mèo hoa nhỏ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-406-ke-hoach-hoc-tap-cua-anh-ba.html.]
Vân Giảo tay , đó là bột mì trắng, chắc là lúc nãy lỡ tay gãi mặt.
“Con rửa mặt đây.” Cô bé nghĩ bụng nên ở đây phá đám thêm nữa.
Rửa tay và mặt xong , các trai cũng mắt nhắm mắt mở, ngáp ngắn ngáp dài thức dậy. Vân Tiểu Cửu mơ mơ màng màng, dép lê chân ngược mà cũng chẳng .
“Giảo Giảo.” Nhìn thấy Vân Giảo, bọn họ mới tỉnh táo hơn vài phần.
Vân Giảo thấy bọn họ ngáp liên tục, liền dùng đôi tay thấm nước lạnh của áp lên mặt từng .
“Các ngủ lúc mấy giờ ?”
Ánh mắt Vân Tiểu Ngũ đầy oán trách: “Hôm qua ba bắt xong năm bài toán mới cho ngủ.” Đối với một "học tra" mà , năm bài toán tự tính đúng là đòi mạng già.
Vân Tiểu Cửu xen : “Đâu , xong năm còn dẫn bọn em chơi đập ảnh mà.”
Vân Tiểu Ngũ trừng mắt sang: “Chơi bao lâu .”
Vân Tiểu Bát bồi thêm: “Sau đó còn bắt bọn em chơi trò bốn thầy trò Đường Tăng Tây Thiên thỉnh kinh, bắt em chín đóng vai yêu tinh nhện nữa.”
Vân Giảo: “...” Cuộc sống về đêm của các cũng phong phú thật đấy.
Vân Lâm Hải gọi mấy đứa trẻ cùng thu dọn lưới đ.á.n.h cá và các dụng cụ cần thiết để khơi.
“Giảo Giảo, con uống sữa bột .” Vốn dĩ Vân Giảo định giúp một tay nhưng A cha và chú út "tiêu chuẩn kép" gọi chỗ khác.
Thôi , cô bé chạy lấy mấy gói sữa bột đổ hai cái bát lớn, dùng nước nóng pha xong, tự uống một bát nhỏ . Uống xong, cô bé bưng phần còn chia cho . Muốn uống thì cả nhà cùng uống mới vui.
“A , uống sữa bột ạ.”
“Ôi chao, con pha bao nhiêu thế !” Thẩm Vân Liên mà xót xa, cái con bé , mà tiêu xài hoang phí thế .
Vân Giảo vẻ mặt vô tội: “Không nhiều ạ, A mau uống , con uống , nguội là ngon nữa .”
Cô bé giống như một con ong nhỏ chăm chỉ, bưng sữa bột chạy khắp nơi chia cho mỗi một ít.
“Bánh bao chín !”
Nghe thấy tiếng báo ăn cơm, ngay lập tức mấy đứa trẻ đang ở ngoài sân đều lao trong nhà. Cùng lao còn hai chú ch.ó.
Vân Giảo vỗ vỗ đầu chúng: “Các em đợi , bánh bao nguội một chút mới cho ăn .”
Cô bé chu môi thổi phù phù chiếc bánh bao trắng mập mạp đang cầm tay, bánh mới lò đúng là nóng thật.