Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 410: "Bác Sĩ" Dưới Biển

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:52:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Một xuể nhiều thế . Thế , các bạn theo .” Tình hình , bắt buộc gọi trợ giúp thôi.

Đàn Tọa đầu kình lời, lẳng lặng bơi theo Vân Giảo. Một lát , con Tọa đầu kình lớn nhất dứt khoát nâng cô bé lên lưng để cô chỉ đường cho nhanh. Được dịp tự vận động, Vân Giảo cũng quang minh chính đại mà lười biếng.

Ngồi lưng cá voi, Vân Giảo buồn chán, ngón tay cạy thử mấy con hà ngỗng bám đó. “Chậc chậc, kích cỡ cũng nhỏ nha.” Đám hà ngỗng sinh sôi quả thật nhanh, chẳng khác nào ký sinh trùng . Không chỉ những sinh vật biển chịu khổ, mà ngay cả những chiếc thuyền gỗ, cứ cách một thời gian cũng vệ sinh, nếu hà ngỗng bám quá nhiều sẽ khiến thuyền nặng nề hơn hẳn. Thuyền nhà cô bé cũng vệ sinh vài .

Tọa đầu kình trông vẻ chậm chạp, nhưng với thể hình khổng lồ đó, thực chất tốc độ của chúng hề chậm chút nào. Dưới sự chỉ huy của Vân Giảo, chúng tiến về phía thuyền nhà họ Vân. Lúc , vẫn đang mải mê đ.á.n.h cá, từ xa thấy một mảng bóng đen khổng lồ đang tiến gần, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh.

“Bên là thứ gì !” Một mảng đen kịt, to lớn đến mức chỉ thôi cũng thấy tê rần da đầu.

“Đi ! Mau thu dọn đồ đạc rời khỏi đây ngay, kiếp, nó đang nhắm thẳng hướng mà tới kìa!”

“Giảo Giảo thì bây giờ? Nhỡ con bé mà đụng những thứ đó thì khốn!”

Vân Lâm Hà sốt ruột: “Bây giờ lo cho bản , tốc độ của Giảo Giảo nước còn nhanh hơn bọn chúng nhiều.”

Hai chiếc thuyền liều mạng chèo về hướng ngược . mảng đen kịt vẫn cứ lù lù tiến đến ngày một gần.

“Không đúng, cảm giác những thứ đó đang đuổi theo chúng ?” Vân Lâm Hà vò đầu bứt tai: “Xong , xong , hôm nay chẳng lẽ chúng bỏ mạng ở đây ?”

“A cha ơi~~~”

“Chú út ơi~~~”

Vân Tiểu Ngũ ngẩn : “Sao con cảm giác như thấy tiếng của Giảo Giảo nhỉ?”

“Làm gì chuyện đó!” Vân Lâm Hải quanh bốn phía nhưng thấy bóng dáng con gái . Ông mệt đến mức thở hồng hộc, đúng là liều mạng mà chèo thuyền.

Vân Tuế đột nhiên chỉ tay về phía mảng đen khổng lồ : “Vân Giảo.”

Mọi theo hướng tay chỉ nhưng vẫn chẳng thấy gì. Khoảng cách vẫn còn khá xa, mà Vân Giảo so với đàn cá voi thì quá nhỏ bé. Vân Tuế hẳn lên, tiếp tục chỉ: “Vân Giảo kìa.”

Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà . Người thường "giữ làng" tuy ngốc nhưng linh tính đặc biệt. Chẳng lẽ Vân Tuế thật sự thấy Giảo Giảo ?

“Vân Tuế, cháu rõ thứ đang tiến đến là gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-410-bac-si-duoi-bien.html.]

Vân Tuế một lúc đáp: “Cá lớn.”

Vân Lâm Hải phân vân: “Hay là, chúng đợi một chút xem ?”

“Vậy… đợi một chút .” Hít một thật sâu, đây chắc chắn là loài cá lớn đến mức kinh .

Thuyền của bọn họ dừng , đàn Tọa đầu kình bên cũng tiến đến nhanh hơn. Nói thật, từ mặt biển, cảm giác sợ hãi những vật khổng lồ là thể tránh khỏi. Lần , bọn họ rõ mồn một giọng của Vân Giảo.

“A cha, chạy cái gì mà chạy dữ ?”

Nhìn thấy Vân Giảo, hai lớn thở phào nhẹ nhõm, lời của cô bé chọc cho tức .

“Con còn hỏi !” Vân Lâm Hà nghiến răng nghiến lợi: “Từ xa thấy cái thứ to lớn đen kịt như lao tới, vì cái mạng nhỏ chúng chạy mới là lạ đấy!”

Ánh mắt Vân Giảo chột . So với sự tức giận của lớn, đám Vân Tiểu Ngũ vô tâm vô tứ nhảy nhót vui sướng.

“Giảo Giảo ơi, đó là cái gì ? Sao con cá to khủng khiếp thế , trời ạ, thuyền của căn bản chứa nổi nó !”

Vân Lâm Hải cạn lời, gõ đầu con trai một cái: “Thằng ranh , thì nhỏ mà gan bằng trời nhỉ, con còn mang nó lên thuyền nữa cơ !” Vân Tiểu Ngũ bĩu môi, nhóc chỉ thôi mà.

Vân Lâm Hà xoa cằm bầy cá voi bên cạnh Vân Giảo. Chúng đến sát thuyền nhưng bơi chậm đáy thuyền. Người thuyền đều căng thẳng bám c.h.ặ.t mạn thuyền. Ai mà hiểu cái cảm giác thuyền thể hất tung bất cứ lúc nào cơ chứ!

Giọng Vân Lâm Hải run rẩy: “Giảo Giảo, con… con mà tìm nhiều cá voi thế ?” Thể hình cá voi , dù ông chính xác là loại nào. Trước đây theo thuyền khác khơi cũng dám quá xa, từng gặp sinh vật nào khổng lồ đến thế. Cũng nhờ theo Giảo Giảo mà mấy năm nay ông mở mang tầm mắt, thấy những thứ mà nửa đời từng mơ tới. Quan trọng là còn tiếp xúc ở cách gần thế .

Vân Giảo bật dậy lưng Tọa đầu kình: “Cha ơi đừng sợ, những bạn lớn hiền lắm, ăn thịt . Trên bọn họ mọc nhiều hà ngỗng quá, con cũng nữa, dạo cứ sinh vật biển mang theo hà ngỗng đến tìm con nhờ dọn dẹp. Trước đó Quy Nhất, Quy Nhị cũng đưa một bầy rùa biển đến bắt con .”

Nhắc đến chuyện , khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Giảo lộ vẻ oán trách. Lần đó xong cô bé mỏi nhừ cả tay.

“Dọn dẹp hà ngỗng ?” Bọn họ kỹ , đúng là cá voi bám chi chít hà ngỗng thật.

Vân Lâm Hà nhịn bật : “Sao con tự biến thành bác sĩ biển thế hả Giảo Giảo?”

Nga

Vân Giảo xòe hai bàn tay nhỏ xíu : “Con cũng nữa nha.”

 

 

Loading...