Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 487: Tiệc Nướng Bạch Tuộc Khổng Lồ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:57:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không bán , bán , nhà đông , còn mấy nước ngoài cũng ăn cơm ở nhà nữa. Sư phụ, cô giáo của bọn Giảo Giảo cũng tới, bán chỗ một ít chỗ một ít thì nhà chẳng còn bao nhiêu .”

Vân lão gia t.ử giọng oang oang trò chuyện với trong thôn, trả lời câu hỏi với tinh thần vô cùng hăng hái.

Vân a nãi cảm thấy ông lão đúng là càng ngày càng thích khoe khoang .

đầu , tiếp tục trò chuyện với một đám các bà lão.

“Ây, chuyện dễ dàng như , Giảo Giảo nhà thứ đó siết cho xanh tím cả , mà xót hết cả ruột.”

“Bọn họ định tiệc nướng gì đó, đến lúc đó đều tới nhé, lấy cho mỗi một hai xiên ăn thử.”

Cơm thì mời hết, nhưng tiệc nướng thì vẫn chia phần .

Người thôn Bạch Long bây giờ đối với việc Vân Giảo quan hệ với bầy Hổ kình, từ sự ghen tị ban đầu, nay chỉ còn sự ngưỡng mộ.

Giảo Giảo bản lĩnh, con Hổ kình mắc cạn đó cũng chỉ Vân Giảo cứu, nhưng Hổ kình cứ thích gần gũi với Vân Giảo đấy. Bọn họ cũng từng thử tiếp cận, nhưng Hổ kình căn bản chẳng thèm để ý đến họ. Con mà, mệnh nó định như .

Hơn nữa Vân Giảo cũng hào phóng, kiếm tiền, vẫn luôn nghĩ đến trong thôn.

Chỉ riêng việc mở rộng và tu sửa miếu trong thôn, hiện tại mang cho dân làng ít lợi ích. Chỉ cần lễ cúng Ma Tổ, Long Vương và các ngày lễ thần tiên khác, bọn họ chỉ cần bày sạp bán hàng cũng kiếm ối tiền, dễ dàng hơn nhiều so với việc khơi đ.á.n.h cá.

Phần lớn vẫn ghi nhớ ân tình, họ đều khắc ghi những ân huệ mà gia đình Vân Giảo mang cho thôn.

Cũng vì thế, Vân lão gia t.ử và Vân a nãi thỉnh thoảng ngoài khoe khoang một chút, tuy ngưỡng mộ nhưng sẽ sinh tâm tư xa gì.

Nếu thật sự kẻ mang tâm tư , thì dù họ khoe khoang, kẻ đó cũng sẽ nhòm ngó nhà Vân Giảo thôi.

Vân lão gia t.ử và Vân a nãi dạo một vòng quanh thôn, khoe khoang đủ , cũng gọi thêm vài gia đình thiết đến.

Bọn Vân Giảo cùng Mạnh Huy, Daniel buổi chiều chỉ ăn lót chút đồ, phần lớn vẫn là do Daniel tiệm cơm trấn mua mang về.

Anh lái xe tới, xe chở theo ít gia vị cần thiết cho tiệc nướng.

“Lại đây đây, mang đầu bếp tới , mang hẳn hai tới luôn!”

Hai đầu bếp cũng là đầu tiên thấy con bạch tuộc lớn đến , nhất thời đều khiếp sợ đến mức trừng lớn hai mắt.

“Trời đất ơi, cái thứ đầu bếp bao nhiêu năm nay mới thấy đầu đấy.”

“Lên thực đơn .”

Mọi đều bận rộn hẳn lên, lúc rửa bạch tuộc, thau chậu trong nhà còn đủ lớn để chứa.

Mấy gia đình trưởng thôn mời đến ăn cơm cũng rảnh rỗi, đều nhiệt tình giúp đỡ việc vặt.

“Giảo Giảo.”

Vân Giảo đầu cửa, là Vân Tuế.

Cô bé lập tức giơ cánh tay nhỏ bé lên vẫy vẫy, nở nụ tươi rói với Vân Tuế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-487-tiec-nuong-bach-tuoc-khong-lo.html.]

“Vân Tuế qua bên , ăn bánh nướng , là bánh nhân thịt đấy nhé.”

Thanh Phong đạo trưởng tuy là tu đạo, nhưng quy củ của các giáo phái khác cũng giống . Phật giáo kiêng rượu, kiêng thịt, kiêng sắc, nhưng Đạo giáo nhiều quy củ như .

Tất nhiên cũng một giáo phái Đạo giáo quy củ tương tự, nhưng giáo phái của Thanh Phong đạo trưởng thì .

Bản ông vẫn thường xuyên ăn thịt uống rượu đấy thôi.

Vân Tuế mặc bộ đạo bào nhỏ, theo Thanh Phong đạo trưởng học tập một thời gian, ngược trông còn giống một tiểu đạo sĩ hơn cả vị đạo trưởng ngày thường phần lôi thôi như Thanh Phong.

chuẩn một tiểu đạo sĩ thanh tú, sạch sẽ.

Chỉ là khi thấy Vân Giảo, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đang căng cứng lập tức nở một nụ ngốc nghếch.

Thanh Phong đạo trưởng theo Vân Tuế chậc chậc lắc đầu: “Xong xong , đồ nhi ngốc, vi sư dặn con thế nào? Muốn bắt nạt thì để lộ cảm xúc mặt, con lên thế là công sức dạy dỗ của vi sư thời gian qua coi như đổ sông đổ biển hết .”

Vân Tuế vội vàng căng mặt .

khống chế , nhất thời biểu cảm khuôn mặt thanh tú chút vặn vẹo.

Vân Giảo ha ha thành tiếng.

Vân Tuế: Tủi .

Vân Giảo ho nhẹ một tiếng: “Cho Vân Tuế, ăn bánh .”

Thanh Phong đạo trưởng: “Đồ ngốc, bây giờ thì cứ , đợi lúc về thì đừng ngốc nghếch nữa là .”

“Vâng , con sư phụ.”

Cậu bé chạy bay đến bên cạnh Vân Giảo, cùng cô bé ôm chiếc bánh nướng gặm.

Ánh mắt trong veo sạch sẽ hệt như một đứa trẻ.

“Nhìn xem, con bạch tuộc lớn do em gái đ.á.n.h đấy, to .”

Vân Tiểu Ngũ chống nạnh: “Chưa thấy con bạch tuộc nào to thế bao giờ đúng , may mà là em gái đấy, đổi khác gặp con bạch tuộc lớn thế thì nguy hiểm lắm .”

Cái dáng vẻ đắc ý đó, còn tưởng con bạch tuộc lớn là do đ.á.n.h cơ đấy.

Vân Tuế nghiêm túc gật đầu: “Giảo Giảo, lợi hại.”

Trong lòng bé, Vân Giảo luôn là lợi hại nhất, lợi hại giống như a gia .

Tất nhiên, bây giờ trong lòng thêm một lợi hại nữa, đó là sư phụ của .

“Giảo Giảo, em mau kể cho bọn xem, mà đ.á.n.h con bạch tuộc lớn ?”

Vân Giảo liếc Daniel đang múa may cuồng, kể chuyện như thật ở cách đó xa.

Nga

 

 

Loading...