Vân Giảo một cái bơi .
Nhiều quá, cô bé nhỏ xíu thế mang , hơn nữa bên đảo.
Vân Giảo đang nghĩ ngợi, bỗng thấy một vật phản quang, thế là bơi qua.
Trên cổ một bộ xương trắng mặc trang phục giống như thuyền trưởng phát hiện một chiếc đồng hồ bỏ túi.
Thứ chắc cũng đáng tiền nhỉ?
Nghĩ , cô bé trực tiếp cầm lấy chiếc đồng hồ mở .
Phát hiện bên trong một tấm ảnh.
Tấm ảnh là ảnh chụp chung, hai nước ngoài dựa , chắc là vợ chồng.
Đáy biển tối quá, rõ dung mạo ảnh lắm.
Vân Giảo dứt khoát cất , đó rời .
Vừa đến gần tàu đắm, bỗng cảm nhận một trận nguy hiểm, cô bé nhanh ch.óng né sang một bên.
Một vật hình dài lao , đen sì, ước chừng dài gần ba mét, còn to hơn cả cánh tay đàn ông trưởng thành.
Vân Giảo tuy tránh , nhưng cơ thể tê dại.
Là điện!
Thứ đó đầu lao tới định c.ắ.n cô bé.
Nước xung quanh đều mang theo điện, khiến hành động của cô bé chậm chạp ít.
Vân Giảo c.ắ.n răng trốn, ngay khi con cá chình điện lao tới liền quét một cước qua.
Tuy vì cơ thể tê, sức lực nhỏ hơn ít, nhưng cũng đập bay thứ đó một chút.
Vân Giảo chằm chằm con cá chình điện vẫn đang hổ báo rình rập , vuốt mái tóc điện giật đến mức dựng lên của .
Cô bé tức giận !
Mái tóc xinh của cô bé.
cô bé đối đầu trực diện với con cá chình điện , mà bỏ chạy.
Cá chình điện lập tức đuổi theo.
Rất , *đây là thứ đầu tiên đuổi cô bé chạy.*
Vân Giảo mặt cảm xúc nghĩ, *nhất định cho nó một bài học nhớ đời.*
Tốc độ của Vân Giảo nhanh, con cá chình điện bơi lội trông như một con trăn lớn, mà da đầu tê dại.
Cô bé bơi xuống đáy biển, chộp lấy một cái rương nhắm trúng, giơ lên ném mạnh về phía con cá chình điện đang lao tới.
Cá chình điện căn bản kịp tránh, cộng thêm tốc độ va chạm , đầu đập thẳng cái rương, lập tức m.á.u thịt be bét.
Cơ thể con cá chình điện tắt thở từ từ chìm xuống.
Vân Giảo kiêu ngạo chống nạnh: “Nhãi ranh, tưởng tao hết cách trị mày chắc.”
Cô bé bơi qua lượn một vòng quanh con cá chình điện lớn , còn sán chọc chọc.
“Tiếc quá, con cá chình điện to thế mang về thể ăn một bữa ngon đấy.”
giờ mang về , mang về thì thối mất.
Cho nên chỉ đành tự ăn thôi.
lúc bụng đói .
Vân Giảo lấy con d.a.o găm bên hông , bắt đầu lăng trì cá chình điện.
Ừm, thịt cũng đấy, khá là dai.
Ở trong biển, ngoài ăn sống thì còn cách nào khác.
Rất nhiều thứ trong biển thực ăn sống mùi vị cũng ngon, nhưng Vân Giảo nhớ cơm A nấu ở nhà .
Đây lẽ chính là cảm giác nhớ quê hương nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-506-cuoc-chien-voi-ca-chinh-dien-va-kho-bau-duoi-day-bien.html.]
Hóa chỉ cần nhớ thương một nơi nào đó, cùng những ở đó, dù mới rời mấy ngày cũng sẽ nhớ nhung.
Ngồi tàu đắm, thái thịt cá chình điện nhét miệng ăn đến hai má phồng lên, Vân Giảo buồn bã một lúc.
Ăn no , còn thừa ít thịt.
Tiếc là bọn Hổ kình săn mồi .
Vo tròn cá chình điện nhét túi lưới, treo lên tàu.
Lát nữa đói ăn tiếp.
Làm xong những việc , Vân Giảo bắt đầu tìm bảo bối.
Cô bé chút kích động, *tàu đắm to thế , bên trong chắc chắn ít đồ nhỉ.*
, cái rương nãy cô bé ném đựng cái gì thế?
Vân Giảo nghĩ, lao .
Cái rương rơi xuống đáy biển, do đập , nắp nứt .
Lộ đủ loại ngọc thạch đựng bên trong.
Chắc là ngọc nhỉ.
Cô bé nhặt lên một quả cầu Quỷ Công màu trắng ngà, cái cô bé , nhà ông Mộc một cái.
cái của ông còn điêu khắc xong .
Cái là chỉnh, còn to hơn cái trong tay ông Mộc nữa.
Ngoài quả cầu Quỷ Công , Vân Giảo còn lấy những đồ ngọc khác trong rương.
Có nhẫn ban chỉ, bên cũng điêu khắc hoa văn.
Còn ngọc bội, thẻ bài ngọc, và cả ngọc quan.
Cất , cất hết .
Nhét tất cả những thứ trở , Vân Giảo cất kỹ cái rương, còn vỗ vỗ như bảo bối.
Hết cách , đồ trong quá hợp gu cô bé, phần lớn đều là thứ cô bé thích.
Bảo bối đầu tiên là thứ cô bé thích, Vân Giảo tiếp theo cứ như tiêm m.á.u gà, tiên lượn quanh tàu đắm một vòng.
Gặp thứ gì giống cái rương thì nhặt lên, cô bé cũng mở , cứ ôm đến chỗ để cái rương đựng đồ ngọc , cứ để đó .
Chỉ riêng những cái rương rơi vãi xung quanh tàu đắm, Vân Giảo mất một ngày tìm chín cái.
Có to nhỏ, trong đó cái rương chôn sâu quá, cô bé đào mãi mới lôi .
Đói .
Ôm bụng, Vân Giảo thỏa mãn chỗ chất đống rương, túm lấy con cá chình điện bơi lên mặt biển.
Lên đến mặt biển, trời tối sầm, trông như sắp mưa .
Cô bé thổi còi.
Không đợi bao lâu, bọn Hổ kình tới.
Vân Giảo leo lên lưng Hổ kình, khoanh chân bắt đầu ăn cái gì đó.
“Tao tìm nhiều đồ lắm.”
Cô bé tự bắt đầu chuyện với Hổ kình.
“Lúc về phiền phức .”
Nga
Cô bé mặt ủ mày chau, *giá mà tìm một con thuyền thì , tất nhiên tàu đắm, là tàu đ.á.n.h cá dùng .*
*Loại tàu đắm to quá, cô bé sức lớn đến cũng thể kéo nổi con tàu to như .*
Ăn no , Vân Giảo vươn vai một cái, thẳng cẳng lưng Hổ kình, mặc kệ chúng đưa trôi dạt biển.
[