Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 55: Rùa Biển Báo Ân

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:26:06
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sức nước đẩy mạnh, nếu cẩn thận ngã xuống thì thể , nhưng đám tôm đất trong xô vất vả lắm mới bắt mà chạy mất thì đúng là tức c.h.ế.t bọn họ.

Cuối cùng cũng leo lên thuyền, hai lớn lên , còn Vân Giảo vẫn đang ngâm nước biển, chẳng lên chút nào.

“Giảo Giảo, mau lên đây nào.”

Vân Giảo nhô cái đầu nhỏ lên khỏi mặt nước, cái miệng nhỏ nhắn bĩu , vẻ mặt tràn đầy sự tình nguyện.

“Không thể để con tự bơi về ạ?”

Vân Lâm Hà dở dở , bực tức : “Hai lớn bọn còn dám bơi về, cháu dám mạnh miệng thế hả.”

Vân Lâm Hải đưa tay : “Nào, mau nắm lấy tay A cha lên đây.”

Vân Giảo miễn cưỡng đưa bàn tay nhỏ bé , nhưng ngay giây tiếp theo, cô bé thấy một bóng đen to lớn quen thuộc đang nổi lên từ biển, lập tức vui vẻ rụt tay .

“A cha, con đợi rùa biển lớn!”

Anh em Vân Lâm Hải cứ thế trừng mắt Vân Giảo ngoắt , bơi về phía con rùa biển đó.

Vân Lâm Hà trố mắt: “Anh cả, kỹ thuật bơi của Giảo Giảo là quá ? Lúc chúng mới bắt đầu học bơi điêu luyện thế .”

Vân Lâm Hải mặt đầy tự hào: “Con gái là thiên tài mà lị.”

Vân Lâm Hà: “...”

Thôi bỏ , Giảo Giảo chừng thật sự là do Long Vương gia ban tặng, bẩm sinh bơi lội như cá, gì lạ cả!

Lúc , Vân Giảo đang kinh ngạc món quà mà rùa biển mang lên.

Một túi lưới đầy ắp nhum biển (cầu gai).

“Oa, Quy Quy, mày thật sự bắt nhiều nhum biển thế ?”

Rùa biển ngửa cổ lên, bốn chân chèo vẫy vẫy vô cùng đắc ý.

Coi thường rùa chứ gì?

“Cái gì thế ?”

Khi rùa biển bơi đến mạn thuyền, em Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà cũng thấy chiếc túi lưới mà rùa biển đang ngậm. Đợi đến khi rõ bên trong là thứ gì, mắt cả hai đều trợn tròn.

Không chứ? Rùa biển mang theo túi lưới của bọn họ nhặt một túi đầy nhum biển mang về?

Là mắt bọn họ vấn đề là con rùa biển thành tinh ?

“A cha, mau lấy lên ạ!”

Giọng thúc giục non nớt của Vân Giảo đ.á.n.h thức Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà đang trong cơn khiếp sợ.

Bọn họ vội vàng gật đầu: “À... ừ...”

Sau đó luống cuống tay chân xách chiếc túi lưới lên. Nhìn kỹ thì ôi chao, bên trong ít nhất cũng hai mươi con nhum biển đen trũi, gai góc tua tủa.

“Cái... cái là cho chúng ?”

Nhum biển do rùa biển vớt lên, tặng cho bọn họ?

Chuyện khác chắc chắn bảo bọn họ điên, nhưng thật sự sờ sờ ngay mắt.

“A cha, mở một con nhum biển cho Quy Quy ăn ạ.”

Làm việc thì trả công chứ.

Dùng nhum biển do rùa biển bắt cho rùa biển ăn, mỡ nó rán nó, gì sai cả.

Hai lớn vẫn còn đang choáng váng, theo bản năng mở nhum biển . Rùa biển vươn dài cổ, há miệng gặm nhấm ngon lành.

Bốn chiếc chân chèo sức đạp nước để giữ cơ thể nổi lên mặt biển.

Một con nhum biển chỉ vài miếng nó xơi tái sạch sẽ.

“Giảo Giảo mau lên đây, chúng về thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-55-rua-bien-bao-an.html.]

Sau khi hồn, ánh mắt Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà rùa biển đều khác hẳn.

Con rùa quá mức linh tính .

Vân Giảo lắc đầu từ chối vô cùng dứt khoát: “Không , con Quy Quy cõng con bơi về.”

Nói , cô bé liền dùng cả tay chân bò tót lên lưng rùa biển.

Mới ba tuổi, cô bé cũng chẳng nặng là bao, cộng thêm lực đẩy của nước biển, rùa biển cõng cô bé bơi lội thành vấn đề.

“A cha, chú út, hai theo sát nhé!”

Nói cô bé vỗ vỗ mai rùa, con rùa biển lớn lập tức hiểu ý, cõng cô bé bắt đầu rẽ sóng bơi về phía .

Vân Giảo phấn khích reo lên: “Wuhu~~~”

Vân Lâm Hải: “!!!”

Vân Lâm Hà: “!!!”

Đợi… đợi !

“Giảo Giảo!”

Tim hai đàn ông sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c . Nhóc con gan cũng lớn quá đấy!

Vân Giảo đáp: “A cha, con , con thích biển mà!”

Vân Lâm Hà vội vàng cầm mái chèo khua nước đuổi theo.

Nga

“Thích cũng thể chạy lung tung biển , lỡ gặp cá mập thì ?”

Vân Giảo hung dữ đáp bằng giọng trẻ con ngọng nghịu: “Con tát nó một cái là xong!”

Vân Lâm Hải: “...”

Con gái , chúng cũng thể hổ báo cáo chồn thế .

Rùa biển bơi tính là nhanh, Vân Giảo luôn ở trong tầm mắt của hai lớn, nếu bọn họ sẽ lo lắng đến bạc đầu mất.

Dưới sự thúc giục hết đến khác và lời cảnh cáo nghiêm khắc của A cha và chú út, Vân Giảo cuối cùng cũng miễn cưỡng bò lên thuyền khi gần đến bờ.

Làm cho hiền lành thật thà như Vân Lâm Hải cũng nổi giận, nhịn vỗ một cái cái m.ô.n.g nhỏ của cô bé.

Vân Giảo chớp chớp mắt: *Hứ, đau tẹo nào!*

“Con đấy, con để con thế nào cho đây? Dưới biển thứ gì cũng , lỡ gặp rắn biển sứa độc thì ?”

Vân Giảo nhỏ bé với tính khí bướng bỉnh đáp gọn lỏn: “Ăn luôn.”

Vân Lâm Hải tức giận đến mức nghẹn lời: “Con... con cái gì cũng ăn thế hả? Bị những thứ đó c.ắ.n một cái thì sẽ... phi phi phi...”

Chữ "c.h.ế.t" may mắn, cho dù khỏi miệng, Vân Lâm Hải vội vàng phỉ phui mấy tiếng để xua xui xẻo.

Vân Giảo tỉnh bơ: “Không ạ, chút độc cỏn con Giảo Giảo .”

Vân Lâm Hải & Vân Lâm Hà: “...”

Cô nhóc ngày nào cũng , lấy những suy nghĩ kỳ quái thế , tưởng là thần tiên đồng da sắt chắc?

“Lần còn như nữa thì cấm tiệt cho phép khơi cùng chúng nữa.”

Câu còn hiệu quả hơn cả đống lời giáo huấn đó. Vân Giảo lập tức mím c.h.ặ.t cái miệng nhỏ, đôi mắt to tròn long lanh A cha và chú út với vẻ vui chút nào.

Đôi mắt như đó dường như đang chất vấn bọn họ: *Sao thể đe dọa một bạn nhỏ đáng yêu như chứ? Quá đáng lắm !*

Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà cố nhịn , dời tầm mắt chỗ khác dám cô bé. Đứa trẻ ranh ma , bắt buộc trị cho nghiêm mới .

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Vân Giảo đầy vẻ hờn dỗi. Cô bé tức giận khoanh hai cánh tay ngắn tũn n.g.ự.c, ngoảnh đầu , nhúc nhích cái m.ô.n.g nhỏ, để cho hai một bóng lưng tròn vo đầy vẻ "tức tối".

 

 

Loading...