Hồng Hộc Lâu hôm nay nhà họ Từ bao trọn. Mấy năm nay tuy Từ lão ở Thủ đô, nhưng ở Thủ đô chẳng ai dám coi thường ông.
Đời ai mà chẳng lúc ốm đau? Y thuật cao siêu của Từ lão đôi khi thực sự thể giành giật mạng sống từ tay Diêm Vương.
Hiện nay, mặc dù giới y học trong nước chịu ảnh hưởng lớn từ Tây y khiến Đông y phần sa sút, nhưng những cây đại thụ hàng đầu trong giới Đông y chịu ảnh hưởng quá lớn. Thậm chí, những quyền quý càng sẵn lòng tin tưởng những vị Quốc y thánh thủ hơn.
Từ lão chính là một trong đó. Kéo theo đó, mấy đồ của ông cũng tầm ảnh hưởng nhỏ trong giới y học.
Cho nên, mạng lưới quan hệ của Từ lão rộng lớn đến mức nào thể tưởng tượng .
Đó cũng là lý do Tôn Thục Trinh nhét con gái đồ bên cạnh Từ lão đến thế. Trở thành đồ của ông, ở nhà họ Tô, bà sẽ cần sắc mặt của hai kẻ già , thậm chí cả cô em chồng nữa, ngược họ còn sang nịnh nọt bà .
Bà nỗ lực nhiều vì việc , nhưng ngờ một con bé nhà quê ở làng chài vượt mặt.
Sau khi bước t.ửu lâu, Tôn Thục Trinh liếc mắt liền thấy đứa bé đang Từ lão dẫn theo bên , nhiều vây quanh.
Nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh quá mức , Tôn Thục Trinh vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y con gái . Ngay từ cái đầu tiên, bà ghét cay ghét đắng đứa trẻ đó.
“Mẹ, đau!”
Tô Niệm giãy tay khỏi tay Tôn Thục Trinh.
“Xin cục cưng, cố ý.”
Tô Niệm đương nhiên cũng thấy Vân Giảo. Cô bé chiếc váy của , bỗng cảm thấy dường như nó chẳng còn đẽ gì nữa.
“Mẹ, con bé đó đáng ghét quá!”
Tô Niệm cảm thấy Vân Giảo cướp đồ của , bên cạnh ông Từ lẽ là cô bé mới đúng.
Trong lòng Tôn Thục Trinh tán đồng lời con gái.
“Đi thôi Niệm Niệm, chúng qua chào hỏi ông Từ của con.”
Bà khoác tay đàn ông bên cạnh: “Ông xã, thế?”
Tô Khang Thành chằm chằm khuôn mặt Vân Giảo vài giây, chút hoảng hốt.
“Không gì, chỉ là cảm thấy cô bé trông quen mắt.”
Bà liếc Vân Giảo một cái, cũng thấy quen mắt, quen đến mức khiến bà chán ghét.
“Chúng mau qua đó , đừng quên sẽ giúp Niệm Niệm, con bé là con gái duy nhất của chúng đấy.”
Tô Khang Thành gật đầu: “Anh .”
Nga
Vân Giảo khi sư phụ dẫn nhận mặt một thì chạy tìm Anh Sáu và Anh Tám của .
“Giảo Giảo em mau đây, cái ngon lắm.”
Vân Tiểu Lục cầm một chiếc bánh ngọt nhỏ đưa cho Vân Giảo.
“Còn cả nước trái cây cũng ngon nữa.”
“Cái cũng ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-563-mung-tho-tu-lao.html.]
Vân Tiểu Lục chỉ mê mỗi chuyện ăn uống, nếu thì cũng chẳng ăn đến mức béo tròn béo trục như thế . Cậu còn đặc biệt thích chia sẻ đồ ngon với em trong nhà và Vân Giảo.
Vân Giảo cũng khách sáo, đưa cái gì cô ăn cái nấy. Đồ Anh Sáu tuyển chọn thì hương vị chắc chắn tệ.
“Anh Sáu, Cổ lão ạ?”
“Thấy quen nên qua chào hỏi .”
Vân Tiểu Bát : “Sư phụ cũng thế. À đúng Giảo Giảo, viên châu hôm nọ em đấu giá ?”
Vân Giảo chớp mắt: “Em đang cất kỹ, thế ạ?”
“Sư phụ tò mò về viên châu đó, bảo đến hỏi em xem thể cho ông xem một chút . Sau ông ngóng mới thứ đó lấy từ một ngôi mộ đế vương, sư phụ đồ vật mang từ trong mộ thể dính những thứ sạch sẽ.”
Cổ lão cũng là lo lắng, chuyện quỷ thần tuy đều đáng tin, nhưng thể phủ nhận rằng trong cuộc sống thực sự sẽ gặp một chuyện khoa học giải thích .
Vân Giảo gật đầu: “Được ạ.”
Vừa cô cũng xem Cổ lão điều gì . Cô xem qua một sách về Giao nhân, nhưng trong tất cả các sách, Giao nhân đều là một loài sinh vật giả tưởng.
“Các là heo mà ăn lắm thế.”
Giọng đáng ghét vang lên, Vân Giảo nhíu mày đầu .
Tô Niệm khoanh tay n.g.ự.c, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Rõ ràng thấp bé như thế mà cằm hất lên cao v.út, cứ như thì cô bé sẽ cao hơn khác một bậc.
“Vân Giảo, hai là trai của mày ? Cái của mày béo quá, là heo ?”
Vân Tiểu Lục , tuy đúng là béo thật, nhưng chuyện cũng quá vô lễ .
Vân Giảo càng tức giận hơn: “Tô Niệm, đừng ép đ.á.n.h ở đây.”
Tiệc mừng thọ của sư phụ, cô gây chuyện gì vui.
Tô Niệm ánh mắt của Vân Giảo chút sợ hãi, nhưng ngay đó là sự tức giận.
“Ông Từ vốn dĩ là sư phụ của tao, đều tại mày cướp mất vị trí vốn thuộc về tao, đồ ăn cắp!”
Vân Tiểu Lục: “Cậu là ai thế? Sao chuyện hổ hả.”
Vân Tiểu Bát: “Không những hổ mà mặt còn to như cái mâm, cả nết, đừng mơ giữa ban ngày.”
Vân Giảo: “Gỉ mũi trong mũi lòi kìa.”
Nực , cãi mà ba em họ cãi một Tô Niệm ?
Tô Niệm đầu tiên thấy nhiều lời khó như , còn đều nhắm . Điều khiến cô công chúa tính khí thủy tinh như Tô Niệm chịu nổi, và chẳng gì bất ngờ, cô bé òa nức nở.
Tiếng của trẻ con đặc biệt ch.ói tai.
Tôn Thục Trinh thấy tiếng của Tô Niệm liền chạy tới: “Niệm Niệm con thế? Có bọn họ bắt nạt con ?”
“Niệm Niệm nhà vẫn còn là trẻ con, chỗ nào sai xin mặt con bé xin , nhưng chuyện gì thì từ từ ? Tại ...”